Lò Thiêu Ở Trại Auschwitz

Phỏng dịch truyện ngắn của Tadeusz Borowski *
Theo bản Anh ngữ của Barbara Vedder,
“This Way for the Gas, Ladies and Gentlemen.”

 

Tất cả bọn tù nhân đàn ông đi vòng vòng quanh trại, ai nấy đều trần như nhộng. Việc tẩy uế chấy rận rồi cũng xong, những bộ quần áo sọc của bọn tù nhân được giết chấy rận trong những thùng lớn như những căn phòng hơi ngạt dùng để giết người. Còn những tù nhân bị chặn bên trong vòng những con ngựa gỗ quấn kẽm gai thì luôn luôn ở trần truồng, không được cấp quần áo.
Tất cả bọn tù nhân đều như nhau, trần truồng đi tới đi lui. Hơi nóng mùa hè toả ra thật khủng khiếp. Toàn trại bị giam hãm ngột ngạt, kín như bưng đến độ không ai có thể thoát ra khỏi cổng trại được, ngay đến cả con kiến cũng khó lọt thoát. Toàn trại tập trung Kommandos đã tạm ngưng công việc thường nhật. Suốt ngày, hàng ngàn tù nhân trần truồng cứ thế đi đi lại lại ở những con đường bên trong trại. Từng tốp, từng nhóm đi loanh quanh trong những sân tập họp, hoặc nữa nằm, nữa ngồi lê lết dựa vào những bức tường.
Bọn tù nhân nằm la liệt trên những tấm phản gỗ sơ sài, vì chăn nệm đã bị đem đi tẩy uế rồi.
Từ phía sau dãy trại có thể nhìn sang khu trại giam nữ. Ở bên đó cũng đang làm tổng vệ sinh. Toàn khu nữ có khoảng hai mươi tám ngàn nữ tù cũng bị lột trần truồng như vậy và bị đẩy ra khỏi khu barracks. Bọn nữ tù nhân cũng từng tốp, từng nhóm đi lòng vòng trong những khoảng sân rộng được bao quanh bởi những chòi lính gác.
Cái nóng càng lúc càng tăng và thời gian như kéo dài vô tận. Bọn tù nhân đi loạng choạng như những cái xác vật vờ không phương hướng.
Con đường lớn dẫn đến khu nhà thiêu xác vắng vẻ đã nhiều ngày nay chưa có một chuyến tàu chở người nào vận chuyển về đây.
Một phần của nhóm “lao động tự giác” được giải tán bớt đưa về các bộ phận lao động bình thường của trại.
Trại tập trung Kommandos là một trại sắt máu nhất trong số các trại tập trung sắt máu của quân vệ binh SS quốc xã. Bởi vì ở trại này có một nguyên tắc phán xét đặc biệt dựa trên sự ganh ghét: khi mà những kẻ nào giàu có và quyền thế bị rơi xuống sự tàn mạt thì lúc này kẻ ấy phải bị giày đạp thêm xuống tận cùng đáy vực.
Bọn “lao động tự giác” ở trại này được chọn là những tù nhân còn trẻ và khoẻ mạnh. Chúng được chọn ra để giúp bốc dỡ những chuyến tàu hoả chở tù nhân về trại tập trung này. Bọn này lúc nào cũng có thể lũng kiếm được nước hoa Pháp, nếu như khi nào hên và liều thì cũng có cơ may kiếm chác được hột xoàn hoặc những đồng tiền của các nước khắp Âu Châu. Tôi thỉnh thoảng cũng được lựa di vào nhóm “lao động tự giác” này.
Bọn “lao động tự giác” đang ngồi trên tầng trên của giường tầng trong phòng, chân đung đưa dọc theo thành giường. Chúng tôi đang nhấm nháp những khoanh bánh mì giòn rụm, những miếng thịt ba rọi, những củ hành, bình sữa…
Thằng mập Henri, người Pháp, còn ồn ào mơ tưởng đến những chai rượu vang từ những vùng Marseille, Paris, Strasbourg, v.v. theo đoàn tàu hoả để vận chuyển đến trại tập trung này. Trên khuôn mặt nó, mồ hôi, mồ kê nhễ nhại. Hắn còn đang om xòm khoác lác nói với tôi:
“Nghe đây bồ tèo. Lần tới đi dỡ hàng, tao sẽ kiếm cho mày một chai sâm banh (Champagne) thứ thiệt, chánh gốc Phú Lãng Sa. Mày chưa từng thưởng thức thứ đó phải không bồ tèo?”
“Thôi, đừng đùa nữa. Mày chẳng bao giờ đem lọt vào cổng trại đâu. Ráng kiếm cho tao đôi giày cũ đi. Mày còn hứa kiếm cho tao cái áo sơ mi lâu rồi mà đã có đâu.” Tôi gặng hỏi nó.
“Cứ từ từ, đừng nóng vội. Khi nào có chuyến tàu chuyển đến. Tao sẽ kiếm cho mày những thứ đó. Tụi mình sẽ còn lên làm ở chỗ trạm bốc dỡ ấy mà.”
“Nhưng mà nếu không còn bọn tù nhân mới được đem đến nữa thì sao?” Tôi hỏi giễu cợt Henri.
“Thôi đừng có nói tào lao nữa.” Henri vừa làu bàu vừa nhồm nhoàm những miếng cá mòi trong miệng. Khuôn mặt béo phị của nó đanh lại. Trong phòng này, tôi chơi với Henri khá lâu, nhưng vẫn chưa biết tên họ của Henri là gì.
“Thôi đừng có xàm nữa” Henri lặp lại thêm lần nữa, hắn nuốt vội những miếng cá mòi.
“Mẹ kiếp! Nếu hết bọn tù nhân để thiêu sống ở trại này thì bọn mình có nước đói rã họng đến chết ở cái trại khốn kiếp này. Vì đâu có ai đem những thức ăn như vậy đến cho mình.”
“Như vậy là mình vẫn sẽ có những thức ăn như vậy chứ hả?…”
“Chắc chắn như vậy rồi. Nếu không thì mình cũng sẽ rã họng như bọn Hy Lạp cá mòng sâu bọ kia thôi. Nhưng mà hiện giờ tao và mày có đủ ăn đủ xài. Bàn cãi làm quái gì về chuyện đó.”
“Phải rồi, cần gì phải bàn cãi nữa.” Tôi bọc xuôi. Bọn chúng tôi có đủ ăn. Chúng tôi ăn uống chung với nhau và ngủ chung ở cái giường tầng trong căn phòng này.
Henri Mập xẻo khoanh bánh mì ăn chung với miếng xà lách cà chua quệt thêm chút mù tạt quân đội.
Phía tầng dưới là đám người hỗn độn, mồ hôi vã ra nhễ nhại, nằm xếp lớp như cá mòi theo hàng tám hoặc hàng mười. Tất cả đều trần truồng, đôi gò má hóp lại, hôi hám mùi mồ hôi pha lẫn mùi phân, nước tiểu.
Có ông Đạo Do Thái với miếng giẻ rách dội trên đầu, suốt ngày đều một giọng rền rĩ, ê a cầu kinh bằng tiếng Hê-brơ.
“Có ai bịt mồm ông ta lại đi, ông ta mê sảng rồi.”
“Mặc kệ ông ta. Bọn Đức sớm muộn cũng tống ông ta vào lò thiêu mà thôi.”
“Tôn giáo là thuốc phiện mà.” Thằng Henri Mập là một tên cộng sản xen vào nói một cách ngạo mạn.
“Nếu họ không tin vào Chúa Trời và cuộc sống đời đời thì họ đã đập nát những lò thiêu người gớm ghiếc này lâu rồi.”
“Sao mày không làm vậy đi thằng cộng sản?” Có ai đưa ra câu hỏi vặn thật chí lý khiến cho gã Henri Mập cộng sản này phải khựng lại vì đuối lý.
“Đồ ngốc.” Henri Mập chỉ làu bàu vậy rồi tọng hết miếng xà lát cà chua vào họng nó.
Bọn chúng tôi vừa ăn uống xong thì nghe tiếng huyên náo ở phía cửa phòng. Một tù nhân bạc nhược, yếu ớt lủi vào trong giường tầng hoảng hốt hô hoán lên:
“Có chuyến tàu chuyển tù nhân mới tới.”
Gã Henri Mập la lớn, khoái trá nhảy tót xuống khỏi giường. Hắn nuốt vội thêm vài miếng cà chua, chụp lấy áo, la lên báo hiệu cho đám tù “lao động tự giác” dọt lẹ ra cửa. Chúng tôi nghe thấy sự nhốn nháo ở trong phòng.
Tôi dặn vói theo Henri:
“Nhớ kiếm cho tao đôi giày cũ.”
Gã đã phóng ra ngoài nói với tôi đừng lo, sẽ có. Tôi gói ghém các vật dụng vào và dọt ra theo. Tôi xô bọn Hy Lạp dạt lối đi, nhào ra cửa, đụng phải tên mập Henri. Gã hỏi tôi:
“Gì vậy? Muốn đi theo lên trạm không?”
“Đi chứ. Sao lại không?”
“Vậy thì đi. Nhớ đem áo theo. Bọn tao đang cần thêm vài mống. Tao có nói với bọn vệ binh rồi.”
Bọn tôi xếp hàng. Tên vệ binh SS đếm số rồi hô bước. Chúng tôi chạy vội ra phía cổng, có bọn vệ binh đi theo. Chỉ có một số được theo lên trạm tiếp nhận dể bốc dỡ hàng từ chuyến tàu hoả.
Tên vệ binh SS ngù gà ngủ gật, khoát tay cho nhóm năm người chúng tôi đi ra. Bên ngoài đầy rẫy bọn vệ binh mặt mũi non choẹt và có mang súng tự động. Chúng tôi đi qua một loạt những trạm gác, bước lên đến đường, chúng tôi đến chỗ trạm tiếp nhận.
Đó là một trạm nhỏ như trạm xe lửa ở tỉnh, xung quanh có những hàng cây dẻ và lối đi có trãi sạn sỏi. Xa xa chút nữa bên đường là những đống thanh tà vẹt, những đống đường rầy sắt cũ, những cây xà gỗ, những bộ phận nhà tiền chế, gạch đá, v.v…
Chuyến tàu này sẽ chuyển các thứ này đến xây trại tập trung ở Birkenau: Tàu chuyển đồ đi xây trại tập trung và chở người đến phòng hơi ngạt. Các xe tải chạy vòng vòng tới lui để chuyển gỗ, xi măng và người tù như thường lệ.
Bọn vệ binh SS đứng đầy cả trong khu vực, chúng cũng nhễ nhại mồ hôi vì sức nóng của mặt trời lúc này lên cao giữa đỉnh đầu. Cái nóng hừng hực như nung người.
Chúng tôi ngồi tránh nắng trong bóng râm của những cây dẻ dọc theo trạm tiếp nhận.
Bọn người Hy Lạp thì đang sục sạo tìm thức ăn rơi rớt xung quanh đó. Kẻ tìm được vài miếng bánh mốc meo. Kẻ tìm được vài con cá mòi đã thiu, cũng đều đút vội vào mồm nhai ngấu nghiến.
Tên vệ binh SS cao kều với mớ tóc màu râu bắp và cặp mắt xanh lơ đang điều chỉnh dây đeo súng và rủa lầm bầm bọn Hy Lạp là đồ heo dơ dáy. Gã vệ binh SS khều Henri Mập bằng chân.
“Ê, mập địt. Có muốn nước uống không?”
“Muốn chớ. Nhưng không có xu teng nào cả.”
Tên Henri trả lời tỉnh queo, như tuồng quen thuộc cái điều này lắm rồi.
“Cà chớn!!! Thôi được.” Gã vệ binh làu bàu.
Sau khi ngã giá, bọn tôi được quyền uống trước, trả sau. Nước lã ấm ấm, không mùi vị, lạt lẽo. Nó sẽ được trả bằng một số món đồ mà chúng tôi sẽ kiếm được trong chuyến tàu này.
Quăng đi cái vỏ chai trúng đường rầy, làm bể tung toé ra nhiều mảnh. Henri Mập dặn dò tôi phải cẩn thận: đừng lấy tiền, vì có thể bị khám xét; đừng lấy những bộ complet, vì có thể bị nghi dùng để trốn trại; lấy áo sơ mi thì được; và nhớ là nếu kiếm được rượu mạnh thì nhớ kêu nó.
“Bọn nó có đánh đập mình ở khu này không?”
Tôi hỏi, giọng thấp thỏm.
“Tự nhiên thôi. Hỏi làm gì? Cẩn thận là hơn.”
Bọn người Hy Lạp vẫn loanh quanh ở khu vực này , nhai nhồm nhoàm bất cứ đồ ăn gì chúng kiếm được và ngần ngại nhìn những thanh sắt đường rầy và những cây xà gỗ nặng nề, bọn này không thích làm việc nặng.
Trong khi chờ đợi được phân chia công việc. Bọn tù “lao động tự giác” nhận chỉ thị từ bọn vệ binh SS với những khuôn mặt hung ác, quân phục bảnh bao, giầy da bóng lộn với những huy chương lấp lánh trên ve áo. Bọn vệ binh SS này được chu cấp tối đa khi chúng thi hành quân vụ. Mùa hè được uống nước khoáng mát lạnh. Mùa đông được nhấm nháp những ly rượu mạnh. Bọn vệ binh chào hỏi nhau vồn vã, thân mật. Trao đổi tin tức gia đình từ những thư tín nhận được. Một vài tên vệ binh đi rảo quanh một cách nôn nóng chờ đợi chuyến tàu.
Chuyến tàu bây giờ đang vào trạm tiếp nhận. Chúng tôi ngồi nhỏm dậy, nhìn về phía bọc vòng theo đường cua của trạm, từng toa tàu nối tiếp nhau. Con tàu hú lên tiếng còi chát chúa rồi dừng lại. Từ những ô cửa sổ nhỏ trên toa tàu, lố nhố hiện ra những khuôn mặt xanh xao, mệt nhọc, đờ đẫn. Một người đàn bà hoãng loạn với đầu tóc rối bời. Một người đàn ông râu ria tua tủa, mòn mõi. Họ đều nhìn xuống trạm một cách lặng lẽ. Đột nhiên tiếng khuấy động vang lên bên trong toa tàu và tiếng đập thình thịch liên hồi lên thành toa.
Những tiếng kêu mòn mỏi, tuyệt vọng. Kêu gào xin nước uống và không khí dễ thở. Những cái miệng ngáp ngáp như cá bị ở trên cạn. Những khuôn mặt thò ra cửa sổ, ngáp vài hơi, rồi biến mất. Khuôn mặt khác lại xuất hiện, rồi lại biến… cứ thế tiếp tục. Tiếng kêu gào, rền rĩ lớn dần, lớn dần lên…
Một tên vệ binh SS với nhiều huy chương hơn những tên khác. Có lẽ hắn là Sĩ quan trưởng toán. Hắn hất đầu một cách bực bội, đôi môi mím lại một cách khó chịu. Hắn thở phì phì rồi búng mạnh điếu thuốc đang hút dở đi và ngoắc một tên vệ binh khác đến gần. Tên này tháo khẩu súng tự động đang khoác trên vai xuống, lên cò và nhắm bắn vài loạt đạn vào toa xe lửa. Mọi chuyện đều ngưng bặt hoàn toàn.
Trong khi chờ đợi xe tải đến bốc dỡ thì những cầu ván được bắc lên toa và bọn “lao động tự giác” chúng tôi đứng chờ sẵn ở vị trí gần cửa của các toa tàu. Tên Sĩ quan trưởng toán SS giơ tay ra dấu:
“Chúng mày nghe cho rõ: Đứa nào lấy vàng hay bất cứ thứ gì ngoài đồ ăn được phép lấy sẽ bị bắn vì lý do lấy cắp tài sản quốc gia. Hiểu rõ chưa?”
“Rõ trăm phần trăm.” Bọn tù tự giác chúng tôi dạ ran.
“Bắt đầu làm việc đi.” Tên sĩ quan SS ra khẩu lệnh.
Tiếng tháo bù loong vang lên; những cánh cửa toa tàu mở ra. Một làn không khí tươi mới lùa vào bên trong toa tàu. Người ta bị nhồi nhét như là súc vật, bọn tù nhân bị đè dưới những đống hành lý nhiều khủng khiếp: vali, hòm xiểng, gói, bành, thùng, giỏ, túm, bó, đủ kiểu, đủ loại. Họ chịu đựng sự dồn xiết lẫn vào nhau kinh hoàng. Những con người lã đi vì hơi nóng, ngộp thở và va đập vào lẫn nhau. Giờ đây, họ đều ùa cả ra phía cửa mở, thở lấy thở để như đàn cá bị xúc lên cạn.
“Chú ý! Tất cả đem hành lý ra khỏi tàu. Mọi thứ lấy ra hết. Dồn đống nơi cửa toa. kể cả áo choàng. Bây giờ là mùa hè rồi. Sau đó bước về phía bên trái. Nghe rõ chưa?”
“Thưa ông. Điều gì sẽ xảy ra tiếp cho chúng tôi?” Những tù nhân mới đến nhảy ra khỏi toa tàu, bước trên đường sỏi sạn, hỏi với giọng lo âu, mòn mõi.
“Các ông ở đâu chuyển đến đây vậy?”
“Ở Sosnowiec-Bedzin , ông có biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp cho chúng tôi không?” Họ lặp lại câu hỏi một cách rắn rõi và nhìn thẳng vào mặt bọn tù “lao động tự giác” chúng tôi.
“Tôi không biết. Vã lại tôi cũng không hiểu tiếng Ba Lan.”
(Dù rằng tôi là người Ba Lan.)
Đó là một loại điều lệ bất thành văn trong trại tập trung lò thiêu này: Những người sắp bị giết phải được lừa dối cho đến khi họ chết.
Đây là một hình thức duy nhất của sự bác ái được chấp nhận trong trại tập trung thiêu sống người này.
Hơi nóng thật là khủng khiếp. Mặt trời đang treo giữa đỉnh đầu chúng tôi. Cả bầu trời như run rẫy. Không khí như rung chuyển vì hơi nóng; thỉnh thoảng có làn gió thì cũng chỉ như luồng hơi nóng hắt ra từ trong lò lửa. Môi miệng chúng tôi khô khốc, có vị mặn mặn ở đầu lưỡi. Cơ thể chúng tôi rã rời và trì trệ vì bị phơi trong ánh nắng gắt này. Chúng tôi thèm nước uống kinh khủng.
Một đám đông đầy màu sắc sặc sỡ đang túa ra với những hành lý từ những toa tàu trông nhạt nhoà trước mặt. Dòng người hỗn loạn này đang gắng tìm chỗ ngã lưng. Trước khi họ kịp hồi sức, trước khi họ được hít thở không khí trong trẻo và ngắm nhìn bầu trời, những gói hành trang đã bị giật khỏi tay họ. Áo choàng bị xé rách toạc. Bóp xách tay và dù bị lấy đi hết cả.
Một giọng phụ nữ van xin giữ lại cây dù:
“Thưa ông! Nắng quá, tôi cần có…”
“Thôi! Đừng nhiều lời nữa.” Một kẻ nào đó trong đám tù tự giác chúng tôi khẽ rít qua hàm răng nghiến chặt.
Gã vệ binh SS đang đứng đằng sau dòm chừng kỹ lưỡng.
“Bỏ đồ phía này. Đừng lộn xộn. Đàng hoàng chút coi.” Gã vệ binh lên tiếng một cách chậm rãi, trong tay hắn nhịp nhịp chiếc roi không ngừng.
“Ồ dĩ nhiên! Dĩ nhiên đàng hoàng…”
Một người đàn bà cúi xuống thật lẹ để chụp cái giỏ xách. Ngọn roi vung lên còn nhanh hơn. Người đàn bà thét lên đau đớn; sẩy chân ngã chúi xuống bên dưới đám đông đang túa đến. Đằng sau bà ta, đứa con gái nhỏ kêu gào khản cả hơi, đứa bé gái với những lọn tóc xoăn nhỏ xíu, rối bời.
Đống đồ đạc càng lúc càng cao. Nào là vali, thùng gói, chăn mền, túi xách… Mọi thứ được mở ra và trút ra nào là tiền đồng, vàng bạc, đồng hồ, nhẫn vàng, hột xoàn… Lại cả núi đồ ăn: bánh mì, mứt cam, patê, xúc xích… chất đống ở ngay lối ra. Đường cát thì vương vãi ra đầy trên đường.
Những xe tải chất đầy người. Tiếng máy gầm gừ chở đi khỏi đám đông giữa tiếng than khóc, gào thét của những người đàn bà bị tách rời với con cái họ và sự nén lặng kinh người của đám đàn ông bị bỏ lại. Bọn đàn ông bị buộc bước sang bên phải. Những kẻ còn khoẻ mạnh và trẻ trung sẽ được chuyển vào trại. Cuối cùng thì họ cũng sẽ chết, nhưng trước khi chết, họ bị vắt hết sức lao động đã.
Đoàn xe tải đi đi lại lại không ngừng như một dòng chuyển động khổng lồ. Một chiếc xe tải mang dấu hiệu Hồng thập tự đi tới lui liên tục. Đó là chiếc xe chở hơi ngạt sẽ dùng để giết những người này. Cái dấu chữ thập trở nên to lớn dị thường và màu đỏ như máu hình như hoa lên loang loáng trong ánh nắng chói chang của bầu trời mùa hạ.
Bọn tù tự giác chúng tôi chẳng ngừng nghỉ được chút nào. Họ đẩy tù nhân lên xe tải, gài chặt. Sáu mươi người hơn kém vào một xe. Đứng gần đó là tên vệ binh SS trẻ măng, mày râu nhẵn nhụi, bảnh bao, trong tay cầm quyển sổ tay ghi chép. Mỗi chuyến xe hắn đánh dấu một lần. Mười sáu chuyến. Vị chi gần một ngàn người, hơn bù kém. Gã vệ binh SS này điềm tĩnh, chính xác. Không một xe nào được đi nếu chưa có lệnh hay có dấu đánh trong quyển sổ tay của gã.
Các dấu đánh tăng lên đến hàng ngàn, hàng ngàn tăng lên đến thành hàng chuyến tàu hoả mà sau đó chúng tôi chỉ việc đơn giản gọi là “từ Salonica,” “từ Strasbourg,” “từ Rotterdam.” Chuyến này gọi là “từ Sosnowiec-Bedzin.” Những tù nhân mới từ Sosnowiec-Bedzin sẽ nhận số danh bạ là 131-2-ngàn. Dĩ nhiên dù là sau này, chúng tôi chỉ đơn giản gọi là 131-2 cho gọn.
Những chuyến tàu chờ tù nhân tăng dần lên hàng tuần, hàng tháng, hàng năm. Khi chiến tranh chấm dứt, họ chỉ việc đếm số lần đánh dấu trong các quyển sổ tay đó. Tất cả khoảng bốn triệu rưỡi người. Trận chiến đẫm máu nhất trong chiến tranh. Sự chiến thắng vĩ đại của một nước Đức Hùng Mạnh và Thống Nhất. “MỘT QUỐC GIA, MỘT DÂN TỘC, MỘT LÃNH TỤ” và bốn lò thiêu người.

***
Tàu hoả đã dọn trống rỗng. Một tên vệ binh SS mặt bèn bẹt, rỗ hoa, lắc đầu tỏ vẻ nhờm tởm và tiến về phía bọn “lao động tự giác chúng tôi.” Hắn chỉ vào phía cửa toa tàu và ra lệnh cho chúng tôi phải chùi rửa sạch sẽ.
Bọn “lao động tự giác” leo vào bên trong. Trong các góc toa, lẫn lộn phân người và những xác trẻ con bị dày xéo. Một đám quái vật tí hon trần truồng với những cái đầu vêu vao như những gáo dừa và những cái bụng trương phình lên. Bọn chúng tôi nhặt chúng ra như nhặt gà con. Mỗi tay ôm vài ba cái xác như vậy.
“Không được vứt lên xe tải. Đưa cho bọn đàn bà.” Gã vệ binh SS mặt rỗ ra lệnh như vậy và châm điếu thuốc. Điếu thuốc cháy không khéo lắm, hắn mân mê, chăm chú ngó điếu thuốc.
“Vì danh Chúa, quí bà nên nhận chúng đi.” Bọn chúng tôi cố gắng giải thích cho các bà đang hoảng loạn, chạy trốn và tay đang che mặt lại. Thanh danh Chúa xem ra lạ lùng và vô nghĩa từ khi những người đàn bà và xác trẻ con bị tống lên xe tải. Chúng tôi biết rõ điều gì sẽ xảy ra cho họ. Chúng tôi nhìn nhau với sự chán ghét và kinh hoàng.
“Cái gì? Chúng mày không muốn nhận những xác này hả?” Gã SS mặt rỗ này ngạc nhiên và chửi rủa, rồi tiến lại với khẩu súng lục trên tay hắn.
“Ông đừng bắn. Tôi sẽ nhận.” Một phụ nữ cao ráo, tóc bạc nhận lấy những xác bé nhỏ từ tay tôi; Bà nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Tội nghiệp cậu nhỏ.” Bà ta khẽ nói và cười với tôi. Rồi bà quay gót, bước loạng choạng trên lối đi. Tôi tựa người vào thành toa tàu. Tôi mệt rã người, có ai đó kéo tay tôi ra hiệu:
“Phía đằng trước đó. Lẹ lên!!!” Tôi nhìn lên, những khuôn mặt trôi nổi, nhạt nhoà trước mắt, tan loãng, lớn bự ra và trong suốt, nó tan biến vào những hàng cây bất dộng và trong biển người. Tôi chớp mắt, nói chuyện với Henri mập:
“Ê, Henri, bọn mình có phải là người tốt không?”
“Khùng vừa chứ. Hỏi làm gì?” Hắn càu nhàu.
“Henri, mày xem. Không biết sao chứ tao giận lắm, đơn giản là giận đám người này. Vì họ mà tao phải ở đây. Tao chẳng tội nghiệp họ gì cả. Tao cũng chẳng buồn phiền gì khi họ bị đưa vào phòng hơi ngạt. Mẹ kiếp! Tao cũng còn có thể đấm thêm cho họ vài cú. Điều này có vẻ bệnh hoạn quá. Tao chẳng hiểu tao ra sao nữa cả…”
Giọng thằng Henri giễu cợt:
“À, tao hiểu mày chứ. Nếu hiểu ngược lại thì nó tự nhiên thôi. Cái trạm tiếp nhận này nó quần mày nhừ tử. Mày nổi khùng và cách dễ nhất để làm dịu cơn khùng của mày là chuyển sự chán ghét cho những kẻ yếu hơn mày. Điều đó bình thường và đơn giản vậy thôi.” Henri Mập dựa người thoải mái vào đống sắt đường rầy.
“Nhìn bọn Hy Lạp kia kìa. Tụi nó biết phải làm gì là tốt nhất; Ních chặt bụng với bất cứ đồ ăn gì chúng kiếm được.”
Một tên Hy Lạp đang ăn một hũ đầy mứt.
“Đồ heo! Ngày mai tụi bay sẽ chết phân nữa như cứt đó vậy.”
“Đồ heo! Đói lắm hả?!”
“Đồ heo!!!” Tôi giận dữ lặp lại. Mắt nhắm tít. Vẳng bên tai đầy tiếng kêu la khủng khiếp, mặt đất như run rẫy dưới chân tôi. Tôi cảm thấy bầu không khí nhớp nhúa dưới mí mắt. Cổ họng tôi khô ran, đắng nghét.

***

Cái đám rồng rắn bệnh hoạn ấy cứ tiếp tục mãi. Tiếng xe tải vẫn gầm gừ. Tôi cố khép chặt đôi mắt, nhưng vẫn thấy những cái xác bị kéo ra khỏi toa tàu, đám trẻ con què quặt bị dày xéo, bỏ đống trên những xác chết, lớp nọ kế tiếp lớp kia. Mọi sự khủng khiếp cứ lập đi lập lại, khiến tôi có cảm tưởng như nó chỉ là ảo giác. Tiếng vo ve trong đầu tôi vang lên như ong kêu. Tôi cảm thấy buồn mửa.
Henri Mập kéo tay tôi.
“Ê, đừng ngủ gục. Bây giờ là lúc nghĩ tay để thu hoạch đồ cướp nhặt được.”
Mọi người đã đi hết. Một vài xe tải còn chạy làm tung bụi mù mịt. Tàu hoả đã đi từ lúc nãy. Vài tên vệ binh SS đi lại dọc theo trạm tiếp nhận. Huy chương bạc lấp lánh. Giày bóng lộn. Khuôn mặt phởn phờ. Một người đàn bà vẫn ở chỗ đó từ lúc nào. Chỉ bây giờ tôi mới nhận ra bà ta. Sắc đẹp tàn úa, ngực lép xẹp, xương xẩu, còm nhom, tóc được thắt nút búi ngược ra sau. Bà ta là trưởng khu bên khu tù nữ.
Bọn chúng tôi gói ghém những món đồ cướp nhặt được trong chuyến tàu vừa rồi. Chất đống lên cho xe tải chở đi. Thỉnh thoảng, kẽ nào đó lấy dao rạch ra làm vui, hoặc tìm kiếm rượu hay nước hoa. Một cái giỏ xỗ tung ra. Tôi nhặt lên một gói, gỡ lớp bọc ra, đầy một vốc toàn là vòng vàng, nhẫn hột xoàn. Gã vệ binh SS đứng đó bảo tôi nạp cho hắn. Hắn bỏ vào cặp xách, khoá niêm lại và trao cho viên sĩ quan trưởng toán. Số vàng này sẽ được chở về công khố quốc gia ở Bá Linh.
Trời vẫn nóng khủng khiếp. Cổ họng chúng tôi khô ran và đau rát. Ráng làm lẹ cho xong để nghỉ ngơi. Cuối cùng thì cũng xong. Xe tải đi hết khỏi. Chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ. Không còn lại dấu vết gì của chuyến tàu đó nữa. Nhưng mà, Trời ạ. Chuyến xe tài sau cùng vừa khuất khỏi tầm mắt và bọn tôi vừa chui vào bóng râm để nghỉ thì cũng là lúc tiếng còi tàu xé tai lại vang lên ngang khúc quanh ở chỗ trạm tiếp nhận.
Thật khó mà tự kềm chế được lâu hơn nữa. Chúng tôi thô bạo xé tan những cặp xách. Giật phăng những áo choàng. Chuyển đi -Chuyển đi, rồi biến mất. Đàn ông -đàn bà -trẻ con. Một số người trong bọn tù nhân biết là họ sẽ chết.
Chỗ này có một người đàn bà bước đi vội vã, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh. Một đứa bé với khuôn mặt thiên thần theo sau bà ta. Không chạy theo kịp, đứa nhỏ với cánh tay nhỏ bé theo và khóc la ầm ĩ “Máma, Máma!”
Có giọng ai đó vang lên:
“Bồng con bà đi, mau lên.”
“Nó không phải con tôi! Không phải…” Giọng bà kích động, tay che mặt lại và tiếp tục chạy đi. Bà ta muốn trốn chạy thực tại đau lòng. Đứa trẻ tiếp tục chạy theo khóc thét lên:
“Máma! Máma!!! Đừng bỏ con.”
Gã người Nga trong bọn “lao động tự giác” chúng tôi - Andrei -một thuỷ thủ ở Sevastopol -gã chộp lấy bà ta. Mắt gã long lên vì rượu Vodka và trời nóng. Gã đấm mạnh -Bà ta ngã quị. Gã nắm tóc kéo ngược lên. Khuôn mặt gã đầy giận dữ.
“Đồ chó đẻ Do Thái. Muốn bỏ con mày hả?”
Bàn tay hộ háp của gã chẹn họng bà ta. Gã nhấc bổng bà ta lên, ném lên xe tải như ném bao gạo. Gã lại nhặt đứa bé lên và ném vào xe phía dưới chân bà ta. “Nè, đem nó theo với mày.”
Một tên vệ binh SS đứng gần đó tán thưởng:
“Tốt, tốt lắm, tên Nga Xô Viết à.”
“Câm cha mõm mày lại.” Andrei gầm gừ qua hàm răng nghiến chặt và bỏ đi. Hắn kiếm bình toong rượu Vodka, hớp vài ngụm rồi chuyển cho tôi. Rượu mạnh đến cháy cổ. Đầu óc tôi lại bềnh bồng. Chân tôi run rẫy. Tôi lại cảm thấy buồn nôn.
Thình lình trong đám đông xuất hiện một cô gái xinh xắn, ung dung bước xuống khỏi toa tàu. Cô nhìn quanh quan sát. Với cử chỉ tự nhiên, cô vuốt thẳng váy áo. Cô nhìn quanh. Tôi dán mắt vào cô cho đến khi cô ta cũng nhìn vào mắt tôi.
“Nói tôi nghe. Người ta đưa chúng tôi đi đâu vậy?”
Tôi nhìn cô trong yên lặng. Trước mắt tôi là một cô gái thông minh, trẻ đẹp và chín chắn. Mái tóc vàng óng. Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi và chờ đợi. Hướng bên kia là phòng hơi ngạt, cái chết tập thể, ghê rợn và xấu xí. Hướng bên này là trại tập trung với cái đầu cạo trọc, quần áo vài thô dày của Nga Xô Viết trong cái nóng nung người. Bệnh hoạn, mùi ẩm mốc bẩn thỉu, những thân thể đàn bà nhớp nhúa, những cơn đói triền miên, lao động như súc vật và sau cùng thì cũng vào phòng hơi ngạt, cũng chỉ là cái chết kinh hoàng hơn, khủng khiếp hơn…
Tôi nhận ra cô đeo chiếc đồng hồ vàng đẹp đẽ trên cổ tay thanh tú của cô. Để làm gì nhỉ? Rồi thì người ta cũng lấy đi thôi mà.
“Có nghe nói không? Nói cho tôi biết đi.” Cô ta lập lại một cách cương quyết. Xoay đầu lại, cô bước ngược về phía những xe tải. Có ai đó ngăn cô lại, cô đẩy người đó sang một bên và tăng nhịp bước. Trong khoảng cách ấy, tôi chỉ còn kịp nhìn thoáng mái tóc vàng bay trong gió…
Tôi đi lại vào trong toa ze, mang ra những xác trẻ con. Bốc dỡ hành lý, kéo xác chết, nhưng không sao vượt qua được sự gia tăng kinh hoàng và kìm hãm được sự kinh khiếp ấy. Tôi cố trốn chạy. Những xác chết đuổi theo tôi ở khắp nơi. Những đứa bé sơ sinh, những người đàn bà trần truồng hoảng loạn và những người đàn ông quằn quại vì chứng động kinh. Tôi cố trốn chạy, nhưng một ngọn roi của gã vệ binh SS vụt mạnh vào lưng tôi. Trốn khuất trong góc, tôi nhìn thấy một gã vệ binh SS khác đang chửi rủa om xòm. Tôi đi lạng quạng và trốn mất hút vào trong nhóm “lao động tự giác.” Cuối cùng thì tôi cũng nghĩ ngơi được bằng cách dựa lưng vào đống sắt đường rầy.
Mặt trời đã xuống thấp hơn và chiếu sáng trạm tiếp nhận với những luồn ánh sáng đỏ rực. Những bóng cây như dài thêm ra như những cánh tay ma quái. Trong cái tĩnh mịch của buổi chiều tà, tiếng kêu khóc của con người hình như lên thấu tới trời xanh.
Chỉ từ khoảng không gian này, người ta mới có cái nhìn đầy đủ về âm ty, địa ngục. Trên cái trạm tiếp nhận đông lúc nhúc này, tôi đã thấy hai người ngã gục trong tư thế ôm nhau tuyệt vọng. Người đàn ông đã đâm sâu những ngón tay vào da thịt vợ mình và giữ quần áo của vợ bằng răng của ông ta. Người vợ thì la hét hoảng loạn, kêu la, thề nguyền cho đến khi chiếc giày bốt của tên vệ binh SS đạp chặn họng bà ta cho đến chết. Bọn vệ binh kéo họ rời nhau ra và lôi xềnh xệch vứt lên xe tải. Tôi cũng thấy một nhóm trong bọn “lao động tự giác” gói xác chết một người đàn bà đã bị trương sình lên rồi, nước vàng đã rỉ ra ở những chỗ nứt. Bọn “lao động tự giác” đạp bừa ra ngoài lối đi của chúng những đứa trẻ vô thừa nhận, chạy vòng vòng quanh trạm tiếp nhận, lúc nào cũng hú lên như chó dại. Bọn “lao động tự giác” tóm cổ, tóm đầu, xách tay chân bọn con nít này và quăng lên xe tải.
Bọn bốn đứa “lao động tự giác” không nhấc nổi cái xác đã trương sình rồi, chúng kêu đồng bạn tới giúp sức, và tất cả hè nhau đẩy cái đống thịt thối tha này lên xe tải. Tôi thấy những xác người được nhặt gom lại từ khắp nơi trên trạm tiếp nhận, họ bị chất lên trên nhiều thứ vô giá trị. Những cái xác bị ngạt thở, bệnh hoạn, mất trí. Trong cái đống lúc nhúc ấy sôi sục những tiếng hú, tiếng la thét, tiếng rền rĩ. Tài xế nổ máy xe chạy.
“Ngừng lại!!! Ngừng lại!!!” Gã vệ binh SS la lên.
“Đ.M. có ngừng lại không?”
Chúng lôi đến xe tải một ông già đeo cái đuôi và cái băng ở cánh tay. Ông đập đầu xuống mặt đường, rền rĩ không ngừng:
“Tôi xin được nói chuyện với Tư Lệnh Tối Cao.”
Ông lặp lại câu này luôn mồm. Bị ném lên xe tải, bị dày xéo bởi những tù nhân xung quanh. Ông vẫn cứ lặp đi lặp lại.
Một gã vệ binh SS trẻ măng đứng gần đó nói với theo và cười ngặt nghẽo:
“Nè ông già, chút nữa gặp Tư Lịnh Tối Cao nhớ chào Heil Hitler nghe chưa.”
Một vài người trong nhóm “lao động tự giác” đang khiêng một cô gái nhỏ bị cụt một chân. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô và cô khẽ rên rĩ:
“Ông ơi! Đau quá! Đau quá!”
Họ quăng cô bé lên xe tải, trên chóp của đống tử thi. Cô sẽ bị thiêu sống với đám xác chết này.

***

Màn đêm dần buông xuống, trời trong và dịu hơn. Sao Hôm đã ló dạng. Đám chúng tôi nằm dựa vào đường rầy. Một sự tĩnh mịch không tưởng tượng được. Những ánh sáng vàng vọt toả ra từ các cột đèn xung quanh. Xa hơn chút nữa thì ánh sáng này không thể toả hết được khoảng không gian tối thẫm.
Chỉ một bước là người tù có thể trốn thoát luôn, nhưng mà bọn vệ binh vẫn luôn dòm chừng, súng ống luôn sẵn sàng.
“Mày có chớp được đôi giày nào chưa?”
Henri Mập hỏi tôi.
“Chưa.”
“Sao vậy?” Hắn hỏi lại.
“Trời ạ. Thôi đi mày. Tao đừ quá rồi. Đừ thẳng cẳng.” Tôi buông người xuống.
“Nhìn tao nè. Mới có hai chuyến bốc dỡ hàng thôi mà.” Henri Mập an ủi tôi và nói tiếp:
“Mày phải biết. Từ hồi Lễ Giáng Sinh đến giờ. Có mấy tháng thôi, mà ít nhất là một triệu người đã qua tay tao rồi. Nói của cũng đáng tội, nếu như có những chuyến tàu từ các vùng phụ cận Paris, chắc chuyến nào tao cũng đụng phải bạn bè của tao quá.”
“Như vậy rồi mày ăn nói ra sao với đám bạn bè của mày?”
“Trước hết, tắm rửa cái đã. Sau đó sẽ gặp nhau trong trại. Còn mày, mày sẽ nói gì?” Hắn hỏi lại tôi.
Tôi không trả lời hắn. Im lặng nhấm nháp chút cà phê pha Vodka, có người mở hộp ca cao trôn lẫn với đường cát. Chúng tôi vốc ca cao bằng tay và bỏ vào miệng, bột ca cao dính tèm lem trên môi. Lại tiếp tục cà phê, lại rượu Vodka.
“Henri mập, mày chờ gì nữa?”
“Có chuyến tàu nữa sẽ tới đây.”
“Tao sẽ không bốc dỡ chuyến này nữa đâu. Tao mệt lắm rồi.” Tôi bảo Henri như vậy.
“Mới có vậy thôi mà mày đừ rồi hả? Dân “lao động tự giác” tụi mình ngon lành chứ?”
Henri Mập cười méo mó thông cảm và biến vào bóng đêm. Một lát lại thấy nó xuất hiện, bảo tôi:
“Mày ngồi đây nghỉ, tuyệt đối im lặng, đừng để thằng vệ binh nào nhìn thấy mày. Tao sẽ ráng kiếm cho mày đôi giày.”
“Mày mặc kệ tao. Đừng lo gì đến giày nữa.” Tôi bảo hắn như vậy và muốn ngủ một giấc. Trời đã quá khuya.

***

Một tiếng còi tàu xé tan màn đêm. Một chuyến tàu nữa đang đến. Mọi sinh hoạt như ban ngày lại xuất hiện, nhưng giờ đây dưới ánh điện vàng vọt trên những cột đèn. Cầu dỡ hàng nhỏ, nhưng vòng ánh sáng còn nhỏ hơn. Việc bốc dỡ hàng cũng phải làm cho xong. Tiếng xe tải bắt đầu gầm gừ nổ máy ở đây đây. Chúng chạy tới, de lui như những bóng ma đen ngòm, ánh đèn pha quét loang loáng trên những hàng cây.
Tất cả lại bắt đầu như xuất chiếu trễ của một bộ phim được chiếu lại. Một loạt đạn vang lên, đoàn tàu lại rơi vào sự im lặng khủng khiếp. Trong chuyến này, có một cô gái nhỏ nhoài hơn nửa người ra khỏi cửa sổ toa tàu, bị mất thăng bằng, cô bé rơi xuống dưới đường. Bị choáng váng giây lát. Sau đó cô đứng dậy và bắt đầu đi vòng vòng mỗi lúc một nhanh hơn, vẫy vẫy cánh tay trong không khí, hơi thở mạnh và đứt quãng từng hồi, cằn nhằn bằng một giọng nói đau đớn. Cô bị mất trí khi ở trong địa ngục trên toa tàu rồi. Tiếng cô trở nên khó khăn hơn. Một gã vệ binh SS tiến đến đập mạnh vào giữa lưng. Cô bé ngã nhào. Gã dùng chân đỡ cô lên, rút súng lục bắn vào cô, một phát, hai phát. Cô chết, mặt vẫn úp xuống đường. Chân cô chòi đạp, giật giật một chút rồi ngưng hẳn. Bọn vệ binh cho mở toa tàu.

***

Tôi vòng lại phía trạm tiếp nhận, đứng trên cầu dỡ hàng, phía gần nơi cửa. Một mùi tởm lợm ùa ra từ trong toa tàu. Cả đống người trong toa nằm chất đống cao đến nửa trần toa tàu, họ bất động, lẫn lộn khủng khiếp trong toa tàu, nhưng vẫn còn bốc mùi mồ hôi gớm ghiếc.
Một gã vệ binh SS từ trong bóng tối bước ra. Gã ra lệnh cho chúng tôi “dỡ hàng.” Hắn đeo ngang ngực cái đèn pha xách tay. Hắn rọi đèn vào trong toa rồi hét toán lên:
“Sao còn đứng đực ra đó vậy? Bắt đầu ‘bốc hàng’ đi chứ.” Và hắn quất mạnh những làn roi vào lưng chúng tôi tới tấp.
Tôi chụp một cái xác, những ngón tay của cái xác này ôm choàng quanh người tôi thật chặt. Tôi giựt tay lại, thét lên và lạng quạng chạy ra. Tim tôi đập mạnh thình thịch như muốn nhảy ra khỏ lồng ngực. Tôi không kìm hãm được cơn buồn mửa nữa. Tôi gập người lại và bắt đầu mửa xối xả. Rồi thì như một gã say, tôi lã người bên đống sắt đường rầy .
Tôi nằm dựa vào đống sắt lạnh này và mong muốn về lại trại, nghĩ đến cái giường dù là không có chăn nệm, nghĩ đến giấc ngủ giữa các bạn đồng cảnh, những người mà đêm nay vẫn còn chưa bị đưa đi lò thiêu. Hốt nhiên, tôi thấy trại này là một thiên đường bình an. Đúng vậy, có những kẻ khác đang chết, nhưng có kẻ khác vì lý do nào đó vẫn còn được sống, còn đủ thức ăn, và đủ sức khoẻ để làm việc…
Những ngọn đèn trên cầu dỡ hàng chập chờn những luồng ánh sáng. Dòng người vẫn xô đẩy những con người hừng hực, kinh hoàng và khích động, cứ thế trôi đi không ngừng. Bọn người mới đến vẫn nghĩ là họ sẽ đối diện một cuộc sống mới trong trại và họ tự chuẩn bị cho họ một tâm tư cho sự cam go trước mặt. Họ có biết đâu là chỉ trong vài khoảnh khắc nữa là họ sẽ chết. Tất cả tiền bạc, vòng vàng, kim cương… mà họ dấu kỹ trong quần áo hay trong thân người họ giờ đây cũng trở thành vô dụng. Những tay chuyện nghiệp lão luyện sẽ dò tìm ra những vật dấu từ những nơi kín đáo nhất trong cơ thể tù nhân: họ sẽ lấy vàng từ bên dưới lưỡi, lấy hột xoàn ra từ tử cung hoặc ruột già. Họ sẽ lôi bật hàm răng vàng ra. Đựng trong những hộp niêm kín, họ sẽ chuyển các quí kim này về Bá Linh. Viên sĩ quan SS trong bộ quân phục màu đen trông chững chạc và bặt thiệp. Gã vệ binh thư ký đang chấm những dấu cuối cùng trong cuốn sổ tay của hắn ta, tròm trèm khoảng mười lăm ngàn người.
Rất nhiều xe tải chở xác và người xuống lò thiêu ngày hôm nay. Giờ này cũng gần xong rồi. Những xác chết đã dọn sạch sẽ và được chất đống trên xe tải sau cùng.
Bọn “lao động tự giác” chúng tôi đang khiêng nặng những mớ bánh mì, mứt, đường, thịt… và đang xếp hàng chờ về lại bên trong trại giam.
Trong những ngày sắp tới, toàn trại sẽ sống nhờ vào những đồ tiếp tế này. Trong nhiều ngày kế tiếp, toàn trại sẽ bàn tán về “Sosnowiec-Bedzin.” Cả trại sẽ biết “Sosnowiec-Bedzin” là một chuyến tàu giàu có và nhiều hàng hoá có phẩm chất tốt.

***

Những ngôi sao đã mờ dần khi chúng tôi bước về đến trại. Bầu trời đã trở nên trong suốt và mở rộng trên đầu chúng tôi. Trời đang sáng dần.
Những cột khói khổng lồ bốc lên từ những lò thiêu người đang nhập lại với nhau, tạo thành một giải khổng lồ như một dòng sông đen ngòm lững lờ trôi ngang bầu trời phía Birkenau và Trzebinia. Đoàn người trên chuyến tàu đến từ “Sosnowiec-Bedzin” đã hoàn toàn bị thiêu rụi.
Chúng tôi đi ngang một đơn vị vệ binh SS trang bị vũ khí nặng đang đổi phiên gác. Bọn lính đi đều bước nhanh nhẹn, vai chen vai, thành một khối, một ý chí. Bọn chúng hát vang vang: “Và ngày mai, toàn thế giới sẽ…..”
“Bên phải; bước.” Khẩu lệnh ngắn ngọn được hô lên từ tên lính phía trước. Chúng tôi bước nhường sang một bên tránh hướng đi của bọn vệ binh này.

Nguyễn tiến Đạt

 

 

 

 

 

 


Email : ctctkhoa4@yahoo.com