Người cựu chiến binh từ chiến trường Khe sanh.

 

* Huê Phạm

 

Từ trên nóc cao của ngôi nhà đang được lợp mái,tôi thấy rõ ông Lee bước từng bước dài dưới đường,hai tay đánh trường xa như đang tập thể dục buổi sáng.Dáng đi có nét ngộ nghĩnh làm người ta dễ dàng hình dung ra đây là một người không bình thường. Gương mặt ông lúc nào cũng lộ vẻ bất cần đời vì chẳng thèm nhìn đến một ai.Như thể chờ đợi đã lâu,thằng Bird Maron phụ thợ cho tôi reo ầm lên :
–Em ông David đang duyệt hàng quân kìa.
Hẳn ông cũng nghe rõ nhưng không thèm lộ một nét thoảng thốt nào.Ông Lee vẫn yên lặng và thản nhiên tiến bước.Rất đều đặn,ông thường đi bộ mỗi sáng trên con đường nầy.Hai người phụ thợ thích thú cười vang mỗi khi thấy ông đi qua.Là người em kế của ông chủ tôi đang làm công,ông Lee được sắp xếp ăn ở trong một phòng của một chung cư cho thuê trên đường 61 th của thành phố Oakland.Cuộc sống đơn độc không bạn bè và ít khi thấy ông có được niềm vui nào.Ngoài việc đi chợ hay mua sắm các đồ cần thiết nơi các quán tạp hóa,ông ở lì trong nhà.Tại đây,ông tự diễn nhiều màn tựa hát bội,phim trường và gây ồn ào không ít cho người cùng xóm.Lâu rồi cũng thành quen,dân cư quanh đây cảm thông dần và nhẹ nhàng chịu đựng khi họ hiểu rõ ông có tuổi thanh xuân hiến dâng cho đất nước lúc thi hành nghĩa vụ quân dịch thời chiến tranh Việt Nam.
Đang vào độ ban trưa,ông chủ W.David chơi đẹp vì công trình lớn hôm nay chạy việc nên cho phờ ri lơn .Đây là một trong mười hai kế hoạch tu sữa mà tôi đảm trách suốt từ năm nầy qua năm khác.Đó là kết quả sau hai năm tu luyện ở trường Laney College và ba năm kinh nghiệm từ vai lượm rác,tiến lên thợ mộc rồi thợ mái nhà quanh khắp thành phố Oakland….
Khi bước xuống xe với một hộp thịt gà chiên KFC,thằng Bird và James thả ngay mấy cuốn giấy lợp đang còn trên vai,tiếp nhận ngay phần ăn.Chắc là ưa ý quá nên chúng nó quên nhái cười ông Lee vừa đi qua,quên tôi đang đứng trên nóc cao đang bắn ốc lại sườn nhà vốn đã rung rinh vì lâu năm quá và tức cười nhất là chúng quên cả rửa tay trước khi ăn.Tụi nó vừa nhai thịt vừa cười vang trong các câu chuyện đùa giỡn.Hai thằng phụ thợ nhanh tay quá đến nỗi khi tôi bước xuống đất thì trong hộp đồ ăn chỉ còn hai cái cánh gà nho nhỏ.
Hai thằng cóc chết nầy chỉ giỏi lười và đam mê nhiều tật xấu không thể tả.Tuổi cũng khá lớn mà học hành,nghề nghiệp không ra gì lại chưa hề qua một nghĩa vụ quân sự nên trong cung cách sống rặc tính hưởng thụ và ít khi thấy một chút nhân sinh quan một người cho mọi người.Giờ nghỉ xả hơi bọn chúng chạy qua li quơ kế cận mua mỗi đứa một lon bia lớn rồi sau đó cứ ngúc qua ngắt về,bê trễ mọi việc một cách tình bơ.Mới chiều hôm qua khi hết giờ làm việc,trên đường trả về nhà,một chiếc xe cảnh sát kè bên hông và ép sát vào bên vỉa hè của bệnh viện nhi đồng Oakland.Xe dừng,người nữ cảnh sát xét giấy tờ hai người Mỹ bên cạnh mà không đá động gì đến tôi đang ngồi lo lắng bên tay lái vì không biết chuyện gì.Hai anh chàng bị mời xuống xe ,đầu tựa chống vào tường,hai tai kết đan lại sau lưng để được rà xét tìm ma túy. Cuộc sống vật chất tràn trề ,thừa mứa đã đưa đến tình trạng sướng quá hóa cuồng của một số trai trẻ,thanh niên mới lớn khi họ sống bất cần đời và chẳng cần biết đến ngày mai.Cũng vì thế mà mỗi khi ông Lee đi ngang qua,tụi nó cười đùa vô cớ cùng với cái nhìn rất vô ý thức về những người trở về không vẹn toàn từ chiến trận.
Cơn bệnh tâm thần Lee ông lên xuống theo nhiệt độ từng mùa.Trời lạnh quá và nóng quá trong mỗi ngày cũng làm cái đầu ông biến thiên theo .Trong một ngày hè khi cơn nóng bừng lên,đôi mắt ông chợt chuyển rực đỏ rồi hai tay co lại như đang thủ cây súng trường AR15.Miệng ông chu lại rồi la lớn: Vi xi,Vi xi…Ông tiến tới,thụt lui rồi nằm ẹp xuống nền và bò trường trong lúc miệng nhả từng loạt đạn liên thanh ..pằn,pằn,pằn…Trận chiến kéo dài khá lâu,chừng mười phút.Ông cũng biết chúm miệng lại giả tiếng máy bay phản lực Phantom…xiu xiu,èo èo rồi ầm ầm như đang thả bom vậy.Khi cái miệng ông nhễ nhãi nước miếng và hơi thở đã hổn hễn là lúc mục tiêu đã thanh toán,ông mới lặng yên ngồi nghỉ trên chiếc ghế sô pha cũ kỷ..
Có những lần vào sửa chửa căn hộ độc thân nầy,tôi cũng hồi hộp ít nhiều vì ông Lee rất hung dữ với mọi người.Cứ thấy ai lạ bước vào thế giới riêng tư của ông là ông tấn công ngay,kể cả người anh ruột là David đang chăm sóc ông.Cũng lạ là không hiểu tại sao ông Lee lại ghét ông anh ruột đến thế vì nhiều lần khi vừa gặp là bay ra đánh túi bụi,đôi lúc bóp cổ nữa. Lâu ngày nhà không có chùi rửa,bếp núc , cầu tiêu, phòng ngủ đều toát ra một mùi hôi rất ngột ngạt.Chuột gián cũng không sống nỗi.Cô đơn và bất cần đời,ông lủi thủi sống yên phận bên dòng thời gian.
Với hầu hết mọi người,ông ta rất dữ,thế nhưng ông lại luôn nhìn tôi thân thiện mới lạ chứ.
Một ngày kia tôi có dịp gặp trực tiếp ông Lee khi nhận việc vào căn hộ để sửa chữa buồng tắm bị nghẽn nước. Trong khi đang chập chờn nín thở vì thứ mùi hôi chỗ lâu ngày không chùi rửa,ông Lee đang mơ mơ màng màng liền bay tới tắp pi mục tiêu thì bắt gặp ngay nụ cười Việt Nam.Ông bổng khựng lại ngay như bị thôi miên và bổng nhiên trở thành hiền lành như một trẻ thơ: Thủy quân lục chiến Hoa kỳ bất ngờ gặp thủy quân lục chiến Việt Nam! Biết rõ tâm lý nên khi tôi lớn tiếng nhắc đến Khe sanh,Đông Hà,Cồn Tiên Cam Lộ thì đôi mắt của ông bổng u hoài vời vợi và thân thể như bị điểm huyệt làm tê cứng tứ chi lại.Với ông,hai tiếng Việt Nam liền tức thì liên đới đến Khe Sanh nơi ông đối diện cảnh tử sanh thời tuổi hai mươi khi chiến đấu ngăn chận sự làn sóng xâm lăng của Cọng sản vào miền Nam Việt Nam.Tại đây,bạn bè của ông nằm xuống rất nhiều và nhiều đồng ngũ thương tật,mất mác một phần thân thể khi trở về Hoa Kỳ.Trong một trận chiến khốc liệt,ông bị thương ở đầu do một mãnh đạn pháo của Việt Cọng ghim vào và phá nát cuộc đời còn lại của ông để rồi có những ngày ông khóc khi người ta cười,ông ta hát hò khi người ta ngủ,ông ta hét la khi quanh ông, người ta thụ hưởng cuộc sống.
Ra sức sửa chửa và hoàn chỉnh một số việc trong căn hộ,tôi tận dụng tất cả những kỷ thuật có được để nâng cấp tối đa sự tiện nghi cho ông Lee.Chỉ còn cách nầy như thấm thía một sự tri ân sự hy sinh của tuổi trẻ ông trên đất nước mình. Ông ngồi im nhìn tôi đang cần mẫn phá nền lót gạch mà không biết đang suy nghĩ gì.Có lẽ gương mặt Việt Nam gợi cho ông một hình ảnh người dân Đông Hà,Cam Lộ khi đoàn quân ông ngang qua…Nhìn quanh phòng,một cảnh sống cô độc bừa bãi mới thấy sự thiệt thòi của một đời người cô đơn không có bóng dáng đàn bà bên cạnh: Áo quần,đồ đạc,thức ăn như hòa chung với rác rến khắp từ lò bếp đến giường ngủ .Bằng cả những kiên nhẫn có được,tôi lần lượt tân trang từ chỗ nầy đến chỗ khác với một mục đích tạo được cho ông những tiện nghi cần thiết.
Gia đình đón chào người con thân yêu viễn chinh trở về để rồi lại phải gần gủi săn sóc như một trẻ thơ.Người em gái,Hê Len trong nghành cán sự xã hội ,dù nặng gia đình riêng,đã gánh vai hiền mẫu săn sóc thuốc men,ăn uống tắm giặt.Giữa mùa đông giá buốt,ông anh nầy thường lững thững ra đường với bộ đò lót mãnh mai và giữa mùa hè lại thỉnh thoảng thấy ông trùm áo dạ,mang tất ấm,khoác áo bành,đầu trùm mũ len đi dạo chơi.Dân cư khu North Oakland quen dần và thân thiện theo cơn đau nhức vật vã của người cựu chiến binh Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ nầy.
Vào một buổi sáng cuối hè,xe truck tôi bốc người làm chạy giữa những sinh hoạt ban mai rất bình thường của một ngày.Khi thoáng nhìn vế cuối chung cư nơi ông Lee ở thì thấy ông chủ David cùng người em gái út Hê Len đứng trân trân trước cánh cửa sắt.Thoáng có mùi khét cháy bay phảng phất và khi nhìn thấy màu khói ám đen liếm quanh các cánh cửa,toán người làm chúng tôi mới giật mình đứng lại.Trước vẻ mặt nín lặng đau đớn của người thân chúng tôi mời biết là ông Lee vừa lìa đời: đằng sau cánh cửa sắt khóa chặt,ông tự nỗi lữa đốt căn phòng,thân thể ông quay cuồng đớn đau trong đó và ông chết thảm thiết trong thế quằn quại thân xác.Sau hơn hai mươi năm xa đồng đội,những bạn bè chiến đấu nằm xuống trong chiến trường Khe sanh Việt Nam giữa những tiếng pháo hỏa tiển của Cọng quânở giờ gặp nhau,cùng hội ngộ qua sau những cơn bão lửa.Thương thay cơn bão lửa mang từ Khe Sanh khi bị thương nằm xuống lại bay sang tận xứ Oakland Hoa Kỳ khi ông ám ảnh chiến trường,nhớ thương đồng đội,chia sẽ hiểm nguy để từng ngày ông diễn lại những kịch chiến một cách cô đơn trong căn hộ đìu hiu xa lắc Việt Nam nầy.Ở một cõi mông lung nào,khi không còn đớn đau thể xác,khi không còn thù hận và tham vọng hẳn ông và các bạn đang cùng mỉm cười hạnh ngộ thủy chung của tình chiến hữu cùng sống cùng chết…
Cứ như một khoảng đời nào đó,thượng đế đã ân cần xếp đặt: Không phải chỉ riêng sau lũy tre xanh của một ngôi làng quê có dòng sông xanh uốn khúc bên những cánh đồng ruộng với những chiều tà có nhửng sáo diều bay phất phới..nơi mà sau cuộc chiến tàn khốc bom đạn hận thù trên hai miền Nam Bắc đã để lại không biết bao tang thương trong mọi ngõ hẻm hang cùng.Khắp trên nước Mỹ nầy,khi vào giảng đường,trong thư viện,nơi công sở,ở công trường,ngoài công viên đều thấp thoáng thấy dư âm Việt Nam với chiến tranh.Câu hỏi như một ẩn khúc chia sẽ cảm thông sức chịu đựng và ý chí đằng sau cuộc chiến tương tàn vì họa xâm lăng Cọng Sản: Người Việt Nam ở miền Nam? Nơi đây,xứ Mỹ từ những người thành công cao nhất cho đến người bình dân vô gia cư,nghề nghiệp đều có xen kẻ trong đó trong số hằng ngàn người đã cùng đối diện,hứng chịu,mất mác,thương tật,chia lìa để đồng hành với sộ phận bao người Việt Nam khi đương đầu với cuộc chiến. Lee William với khúc đồng giao trên hè phố Oakland,ông đem Khe Sanh về Mỹ nỗi ám ảnh cơn bão lửa đạn không cùng,đem ngày dài đêm đen Việt Nam đầy ác mộng vào trời hè nóng bức trong dạ áo mùa đông, đem ánh mắt rực thù giữa chốn yên bình,thức trắng trong giấc ngủ giữa cảnh đời…
Lee William-ấn tượng của một ngày trong mọi ngày,một người không cùng màu da,tập quán,không cùng quê hương hay duyên nghiệp trong số cả trăm ngàn cựu chiến binh trên khắp đất nước nầy.Những người đã đổ máu,tù đày,mất vẹn toàn thể xác hay tinh thần đang đồng hành cùng với biết bao anh hùng ngã ngựa trên quê hương Việt nam khi đồi diện ngày tháng còn lại.Cùng đứng sau những đà tiến hóa vật chất một cách khiêm nhường nín chịu y hệt ngày xưa khi giả từ ánh đèn phố thị để trở lại chiến trường cùng đồng đội,những người chiến binh của cuộc chiến như có chung một khoảng đời mà thượng đế đã sắp xếp,định vị để có cùng suy nghĩ,trăn trở,đong đếm thời gian trong cõi chu kỳ của nhân loại.
Sau bão lửa,Lee hồi sinh, được sống lại trong lòng người vời bao nguồn thương cảm cũng như những thương phế binh với những tận cùng của thương đau và chịu đựng sẽ không còn chỗ để tiếp nối nỗi gian truân.Chỗ còn lại là tình người,là cảm thông,là nhìn lại,là thao thức,là anh là tôi hay là chúng ta.
Không vợ,không con,không xe hơi nhà cửa.Chỉ nỗi cô đơn âm thầm giữa biển đời tan nát mà chúng ta có biết đâu những niềm ước mơ đang hiện hữu.Biết đâu đó là một nụ hôn tình yêu thèm được đánh đổi bằng những gì có được,bằng cả cuộc đời.Khi lang thang trên phố vắng,khi duỗi những bước chân dài hay khi dang sãi những nhịp tay là biết đâu đang rong đuổi,dù cùng tận hay đến cõi vô hình để tìm mong một thoáng yêu thương,dù chỉ một sợi tóc bay giữa cơn gió chiều ,để thấy con tim mình biết đập mạnh…
Hằng năm,vào giữa tháng mười một,có những người mà đêm thức giữa ban ngày,thường nhập vào quỷ đạo,chu kỳ chuỗi luân lưu máu của những người lính trận năm nào khi phục sức lại chỉnh tề quân phục của đơn vị cũ để nhập vào đoàn quân diễn hành.Giữa rừng cờ hiệu đầy màu sắc đang gợi nhớ một dĩ vãng anh hùng thuở có những người trai trẻ hiến thân bảo vệ đất nước và lý tưởng tự do bổng nổi bật lên một hàng chữ trên tấm băng rôn: Tri Ân Người Cựu Chiến Binh.
Giữa những muôn trùng của đà tiến hóa xã hội ,hẳn mọi người khi nhận thức rằng mình đang sống trong khung cảnh thanh bình với bao hạnh phúc yên vui,đầm ấm từ trong gia đình ra tới xã hội sẽ nghĩ gì khi thấy những người trai trẻ quên mình,cống hiến đời mình cho lý tưởng tự do.
–You are my heros!!! Mãi mãi họ là những anh hùng!!!


HuePham


 

 

 


Email : ctctkhoa4@yahoo.com