Có phải tôi đã yêu?.

 

 

Có phải tôi đã yêu? Nhưng yêu là điều tôi chưa bao giờ hiểu! Làm sao tôi biết về tình yêu? Biết bao người đã thao thức, trăn trở trong những đêm dài vô tận để đi tìm định nghĩa của sự bí ẩn đó. Có ai biết về tình yêu? Xuân Diệu với bài thơ bất diệt đã làm tôi suy nghĩ .......

Tôi nhìn lại lần cuối cùng, xin tạm biệt chiếc ghe bé nhỏ đã đưa tôi đến bờ bến tự do. Chuyến đi dù ngắn ngủi nhưng đầy hãi hùng, bất trắc. Chiếc tàu Anh nhân ái chờ đón chúng tôi giữa đại dương cuồng nộ. Cùng ba mươi bốn người vượt biên, tôi đã đặt chân lên Hương Cảng sau ba mươi sáu tiếng hải trình. Dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời nhiệt đới, toán cảnh sát di trú la hét nạt nộ, xua đẩy chúng tôi vào khu cách ly như những con vật ghê tởm. Họ xịt thuốc tẩy trùng trắng xóa khắp mình mẩy như những bóng ma vừa mới đội mồ về. Từ một địa ngục quê hương đến một sự nhục nhã ê chề khác. Những giọt nước mắt đắng cay dường như không thể nào kềm hãm được-tôi cúi đầu, nhắm mắt, tự đánh lừa mình nhưng những tiếng nấc ngẹn ngào của những người đồng hành đã đưa tôi về hiện tại-một sự thật phũ phàng của tự do. Với ánh mắt thương hại, anh nhẹ nhàng bảo, “ Không có gì để mà khóc! Muốn có tự do chúng ta phải chấp nhận tất cả!”. Tôi quen anh từ đó.

Chiếc xe chở tôi và những người cùng chuyến tàu dừng lại; trước mặt là một nhà tù đồ sộ được vây quanh bởi những bức tường đỏ sậm, kiên cố, cắm tua tủa những mảnh chai sắc nhọn đủ màu. Bên trong khối gạch cũ kỹ, khổng lồ đó; các cửa sổ đều gắn song sắt đen kịt. Trên nóc nhà, dây kẽm gai lạnh lùng chờ đợi. Victoria là nhà tù lừng danh một thời của Hương Cảng. Đây là nơi đã từng giam giữ những tay hải tặc, tướng cướp qua nhiều thế hệ. Còn tôi, chỉ là một người biệt xứ thì số phận sẽ đi về đâu? Tương lai thật đen tối-mù mịt-ngút ngàn!

Từ sau cuộc xung đột Nam Bắc 30-04-1982, chính quyền Hương Cảng đã phân loại và cách ly người tị nạn hai miền trong những trại cấm. Những người được tàu vớt thì có một tí nào may mắn hơn. Chúng tôi được đưa thẳng vào nhà tù Victoria trong một khu riêng biệt (để bảo đảm an toàn). Dù ở tù nhưng cũng không có gì gọi là quá khổ! Ở đây, đều đều ngày ba bữa cơm:- thịt, cá, rau, dưa đàng hoàng; đã vậy còn có luôn cả cam, táo tráng miệng. Thực đơn thay đổi hàng ngày; khi thì cá chiên rau xào; khi thì thịt heo; thịt bò chiên- rất đầy đủ dinh dưỡng! Cứ mỗi lần đi nhận cơm, tôi thì lúc nào cũng nướt mắt giọt ngắn, giọt dài (vì có bao giờ bị ở tù đâu!), còn anh thì :- “ Tù gì mà sướng như tiên! Ở đây luôn cũng được”. Buổi tối, mọi người còn được phát một ca sữa tổ bố phải uống trước khi đi ngủ. Đàn ông, đàn bà mỗi ngày đều được hai điếu thuốc phì phèo để ngày buồn sớm qua mau. Không mấy chốc, ai cũng đỏ da, thắm thịt, béo nõn nà ra!

 

 

Thưở đầu tôi gọi anh bằng chú vì anh trông có vẻ luống tuổi và đạo mạo.Vẫn nhớ anh than trời khi được gọi bằng chú:- “ Sao không gọi bằng ông luôn cho tiện!”. Tôi rất thích nói chuyện và mến anh vì anh bình thường trước mọi nghịch cảnh và luôn tươi cười trước những sự nhàm chán mỗi ngày; anh để dành thuốc lá đổi thêm những trái táo đỏ mọng nước cho tôi.Hỏi anh thì anh trả lời anh không hút mà chỉ thích “chích” thôi, (đến khi thành vợ, thành chồng tôi mới hiểu trọn nghĩa của chứ “chích” ấy!). Anh hiền hòa, nhỏ nhắn với dáng ngưới gầy gò đen đúa. Lưng của anh khòm cong vì những ngày lao động khổ sai ở trong tù cải tạo. Đôi khi tôi hơi thương xót- anh trải qua nhiều gian nan quá!

Anh đã cho tôi đọc những bài thơ anh viết cho một người yêu ở lại, ngút ngàn tầm tay với. Cùng anh, tôi đã chia sẽ những ngày buồn triền miên của những kẻ viễn xứ mà ngày về chỉ là một giấc mơ nhỏ nhoi. Bên anh tôi học theo sự căm thù. Nước mắt anh và tôi cùng trộn lẫn-xót xa cho môt quê hương đã mất. Cũng có lúc, tôi đã rộn ràng, ngây thơ, kể anh nghe về những kỷ niệm tuổi thơ của một thời êm ả; những mối tình vụn vặt của tuổi học trò; về một giấc mơ thần thoại của công chúa ngủ trong rừng với đàn nai đùa giỡn chạy qua cánh rừng xanh dưới ánh nắng lung linh huyền ảo, chờ đợi chàng hoàng tử đem về lâu đài hạnh phúc. Anh chê tôi chỉ mơ mộng viễn vông, “ Làm gì có hoàng tử? Mấy ông cảnh sát coi tù được không?” Anh lúc nào cũng khôi hài được!

Khi còn ở Việt Nam, tôi còn nhớ, đã từng gặp anh trong bộ đồ công nhân bạc màu; hững hờ tôi chào anh như một kẻ xa lạ. Tên anh gọi như gió thoảng và mịt mờ trong ký ức. Anh là ai tôi chẳng biết; chỉ nhớ anh với cặp mắt hận thù của một người bị gạt ra bên lề của xã hội. Môi anh cười, nụ cười tuy thân thiện nhưng vẫn không dấu được sự đắng cay của một kẻ thất chí. Nét cơ khổ của những năm tháng tù đày còn hằn rõ trên khuôn mật rám nắng của anh.

Bên khung cửa sắt của nhà tù Hương Cảng, ánh trăng chập chờn như những con sóng nhỏ lăng tăng, anh bất ngờ trao tôi nụ hôn mặn nồng tình ái. Một thoáng lo sợ lẫn kinh ngạc trước sự táo bạo của anh-nhưng tôi đã thả hồn theo cảm giác lạ kỳ của men rượu ngập tràn ngây ngất. Thời gian và vạn vật hình như trở thành vô nghĩa- không còn tồi tại- dường như bị hủy diệt! Làm sao tôi diễn tả được âm hưởng mãnh liệt, xao xuyến của nụ hôn ấy. Tôi như đảo điên, chìm đắm trong biển đêm. Tim tôi như ngừng đập trong sự cuồng nhiệt của cảm giác đê mê kỳ diệu. Dư âm của nụ hôn dường như vô tận.

Ngày xưa, tôi còn nhớ, những ngày tháng học trò tôi và người tình đầu tiên kề vai nhau trên bãi cát mịn màng dưới chiều tàn dịu nắng; trong lãng mạn, mộng mơ. Ánh mắt đắm đuối, lời nói yêu thương thì thầm trên biển vắng; những đóa hoa dại ép vào trang thơ hồng như những lời hẹn thề huyền sử và những lá thư tình nhung nhớ dài như bất tận của phút giây lỡ hẹn, thiếu vắng. Anh chỉ cho tôi cái hôn đầu tiên. Tôi ngồi trên bãi cát khuya, mắt khép kín, môi hé mở chờ đợi. Môi gặp môi, hơi thở vội vàng quấn quýt. Cứ ngỡ rằng nụ hôn đầu tiên sẽ là một giấc mơ kỳ ảo, huyền hoặc. Bao nhiêu văn từ đã nói đến nụ hôn như một tặng vật đầu đời, huyền bí và bất diệt-dường như đó chỉ là một điều tưởng tượng.

Đêm nay, tôi choáng váng trong men say, lòng bỗng rộn ràng như cơn thác lũ. Xin vũ trụ hãy xoay điệu luân kỳ để tôi và anh cùng tan biến trong nhau; mắt tôi trong mắt anh đắm đuối, làn môi mềm đầy hương lửa quấn quýt bên nhau mãi mãi; vòng tay anh ru tôi trong hạnh phúc êm đềm.

Quyến rũ sao đêm nay! Tôi như một kẻ cuồng si trên sa mạc vắng. Hiểu làm sao hết những đê mê huyền hoặc. Môi tôi tràn đầy tương tư.....


Dương Ngọc Ánh

 

 

 

 

 


Email : ctctkhoa4@yahoo.com