ĐÓA HỒNG GAI


 

Trong chuyến xe bà dắt con về miền Tây thăm mẹ, đồng thời xin trợ cấp tiếp tế chồng tù muốn bắt mệt . Quãng đường từ Cần Thơ về Sài Gòn chỉ dài ngót 200km mà khiến bà đi mất cả ngày đường, đó là chưa kể thời gian nằm tại bến đêm trước chờ mua vé với giá chính thức . Tại quầy vé, nhà nước với "chủ trương đấu tranh giai cấp ", chia hai giai cấp trong xã hội ra phục vụ rõ ràng : Một bên, dành ưu tiên cho "đầy tớ nhân dân " là Cán Bộ, Bộ Đội, Công An, công nhân viên có giấy giới thiệu nhà nước cấp. Một bên, thì cho " chủ đất nước " là giới dân lao động : những người già, người nghèo khổ chỉ có trong tay ít tờ giấy bạc nhão nhoẹt có in hình "già Hồ " . Phòng vé đã ưu tiên cho " lũ đầy tớ " từ lúc mặt trời chưa ló dạng đến lúc đứng bóng cho cả chục xe thì mới quay ra bán vé phục vụ cho các "ông chủ bà chủ " đang đứng chen chúc xếp hàng từ khuya. Nhưng chỉ bán khoảng chục vé là ...ngưng ! Những người "chủ " đứng xếp hàng sau lại phải rầu rĩ cho râu ria lòi ra rậm rạp tiếp tục chờ tài . Cứ như thế mà tha hồ các "chủ nhân ông " dồn lần để " tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc " lên ...sát ô cửa phía trên có khẩu hiệu tung hô : "Liên Xô là thành trì XHCN vững chắc " khiến tên bảo vệ đứng ngoài phải ngứa mắt nhào vô lên tiếng quát tháo:
- Mấy người làm cái gì mà dồn cục dzậy ! Bộ đui sao hổng thấy dzé ngưng bán gồi mà còn lấn ! Lộn xộn tui lôi ra khỏi hàng gáng chịu à nghen !
Một cụ già trong hàng cố lấy hết sức bình sinh đưa hai cùi chỏ ra tựa vào tấm lưng gầy guộc của đứa bé gái đứng trước. Lưng của cụ vốn còng thì giờ càng còng thêm khi cụ muốn cưỡng lại sức đẩy từ cái bụng phệ của một ông người béo đứng sau lưng như hăm hở muốn" Định hướng XHCN " cho chóng . Khổ thân ! vì sức cụ yếu quá không làm cách nào trụ được những lực đẩy từ phía sau . Cụ càng cưỡng thì càng bị cái bụng phệ xì thẩu kia phình ra "đâm sau lưng" đẩy cụ chúi nhủi ép đứa bé gái đứng trước càng lúc càng tới sát bức tường "ô nhục Bá Linh "làm bé trợn tròng ngộp thở gần chết! May cho bé, trong lúc sắp tắt thở thì được tên bảo vệ thấy kịp nên lao vào túm cổ cụ già lôi xồng xộc ra ngoài để kịp thời cứu sống đứa bé ...Xếp hàng từ sáng sớm đến trưa, giờ chỉ còn phải chờ thêm vài người nữa là đến lượt mua vé mà số xui cụ bị tên bảo vệ kéo ra khỏi hàng khiến cụ điên tiết lên chửi
- Bà mẹ mày tao lấn hồi nào ! Tao già cả rồi đứng còn hổng nổi sức đâu mà xô lấn ! Phía sau họ xô tao chứ bộ ! Tổ cha mày có đui hông mà hổng thấy !
Một màn chửi qua chửi lại đui mù loạn xạ mà không ai thấy bên ngoài bãi đang có vài chiếc xe vẫn còn nằm ỳ tại bến chờ khách ! Phòng vé đã ngưng bán nên khách cũng đành ngồi xuống ngưng xô để nghe tiếng thằng lơ mời gọi thúc dục đến mà ham !
- Xe chạy liền nè bác Hai ! Xe hông cô Hai! Ghế đầu gần tài xế anh Hai !
Lơ xe là hạng người miệng liền tay. Khách đang do dự là đã bị lơ nhào sát lại mời mọc lôi kéo đủ cách . Chẳng thằng lơ nào gọi khách bằng thứ hạng Ba, Tư, Năm ...Ai cũng đáng mặt đàn anh, gọi là anh Hai! Nhưng đừng để lơ nó gọi là cha hay bà nội !
Bà không có nhiều tiền nên đành nuốt tủi đứng xếp hàng chờ mua vé . Tội nghiệp con gái mới ít tuổi, bị ép giữa một hàng người lớn mạnh khoẻ trong nhiều giờ nên phờ phạc cả người. Mồ hôi bé đã túa ra ướt áo như tắm. Tay níu gấu áo mẹ, bé mếu máo :" Mẹ ơi! Con muốn về liền mẹ ơi, đứng chờ lâu con mệt quá ! Nóng quá ! khát quá ! Con chịu ngộp hết nổi mẹ ơi !
Nghe con kêu nài làm lòng bà xót xa, vội trấn an con là sắp mua vé được rồi, và rồi ngoắc một đứa bé bán trà đá lại mua một bịch cho con uống lấy sức . Bà thấy trà đá gì mà chỉ thoáng mấy cọng trà còn mùi là mùi cà phê. Nên gọi là nước lạnh pha bã cà phê nghe còn có lý . Con gái khát quá hút một hơi cạn sạch . Hậu quả không đầy mười phút sau bé chột dạ ôm bụng đòi đi cầu. Bà nhờ một ông già đứng sau lưng giữ chỗ, dắt con ra khỏi hàng tìm nhà vệ sinh . Bà đảo mắt tìm quanh bến xe không thấy có một nhà cầu nào . Hỏi thăm một đứa bán hàng rong nó chỉ tay về một "Cửa hàng ăn uống giải khát", bên hông tường kẻ hàng chữ đỏ rõ to : "Cấm đái" rồi nói: "Đó! Dì Hai ! lại đó mà tiểu cho đã !" Bà bế con đến, thấy bên hông cứa hàng ăn uống bầy bãi lung tung những chất thải của con người . Mùi hôi hám nồng nặc xông lên bao trùm cả một vùng chung quanh ! Bà bịt mũi lùi ra ngay ,nhìn lại sau lưng, thấy bên kia đường một tiệm cơm bình dân bế con lao nhanh chân đến . Từ trong tiệm , chủ quán cũng chạy nhanh ra mừng rỡ đón khách . Nhưng biết bà đến không phải để ăn vào mà để thải ra nên vội quay mặt đi .
- Giỡn mặt hoài bà nội ! Chỗ này là chỗ buôn bán đâu có dzụ đó ! Làm ơn đi...
- Nếu quán bà có chỗ tiêu tôi sẽ kêu cơm được không ?
Chủ quán quay mặt vào :
- Có ! Bà vô ăn thì được ! Nhà cầu dành cho khách mà ! Mời bà vô phía sau .
Bà bước thẳng vào bếp, thấy chị đầu bếp đang say sưa bằm thịt gần một cánh cửa mục . Bà hỏi thăm . Chị ngước lên nhìn thoáng, rồi lê chân nhích nhích sang chừa lối :
- "Nè, dzô đi !
Bà kéo cánh cửa . Một mùi khẳm xông ra theo sau là đàn nhặng vo ve như cùng trổi lên khúc " Giải Phóng miền Nam ! Chúng ta cùng quyết tiến bước " Con thì liều mạng "chống mỹ cứu nước " theo kiểu "Kamikaze" đâm đầu thẳng xuống nồi nước cốt hầm xương . Con thì " nằm vùng " như đặc công lén bò vào đống thịt chị bếp đang băm . Xong việc, bà dắt con ra ngoài, tính kêu cơm canh nhưng nghĩ lại nên ớn, chỉ kêu một ly cà phê đá . Chủ quán hầm hầm
-Sao bà không ăn !
Con gái vừa tháo tỏng nên đói bụng đòi ăn, bà lắc đầu nói nhỏ vào tai con chờ lát nữa ra ngoài mẹ mua chuối nếp nướng ăn ngon
hơn ...Đứa bé vốn thích nếp nên không mè nheo vòi ăn cơm nữa
Ly cà phê đá được mang ra , bà uống thử vài hớp nghe mùi gạo rang sợ không dám uống tiếp, thò tay khều một cục đá bỗng giật mình vì thấy có xác vài con lăng quăng ,con muỗi chết trong đó . Bà cầm cục đá chà lên mặt con cho mát rồi lấy khăn lau khô ! Trả tiền xong đâu đấy hai mẹ con đứng dậy quay lại quầy vé thì không còn thấy ông già giữ chỗ đâu cả . Bà nhìn trong hàng thấy càng lúc càng đông người càng ngao ngán . Đang dáo dác chưa biết tính sao bỗng một thằng dắt mối đến bên cạnh khều khều " Xe hông Dì Hai ! Có xe về Thành Phố chạy liền nè dì Hai ! Hết xe rồi còn tài chót thôi dì Hai!" Bà hỏi ăn nhiêu, nó nói lấy rẻ 200 . Trời đất! Giá chính thức nhà nước chỉ có 20 đồng , nó tư bản bóc lột gấp 10 lần còn nói lấy rẻ ! Bà nài bớt nó lắc đầu không chịu còn nói " Thôi đi bà nội ! " . Nhìn đồng hồ treo tường chỉ hai giờ chiều. Nhịp tim bà đập nhanh hơn! Nhìn bãi đậu xe chỉ còn một chiếc xe màu xanh lá cây của Công ty xe khách tỉnh Hậu Giang đang nổ máy ... Người xếp hàng còn dài . Vé ngưng bán, bà tiếc phải bỏ ra món tiền lớn uổng phí vì muốn chắt chiu cho chồng trong tù đang cần tiền, nhưng lúc thấy mặt con bơ phờ hốc hác lại cầm lòng không đặng nên bà cắn răng miễn cưỡng dắt con theo nó ra xe . Thằng lơ chạy nhanh đến chụp cái giỏ lác trên tay bà , mồm thúc giục :
- Lên đi dì Hai. Xe chạy liền dì Hai. Mang giỏ gì đây ?
Thằng lơ miệng vừa nói tay vừa bóp :
- Dì có giấy mang gạo hông ?
- Có mấy ký bà con cho đem về ăn cũng phải cần xin giấy sao ?
- Trời đất ! Lệnh nhà nước có giấy mới chở dì Hai ơi !
- Mẹ tôi cho mang về ăn mà, nào có phải tôi buôn bán gì đâu mà hỏi giấy tôi !
-Thôi được, lẹ lẹ lên xe giùm dì Hai .


Thằng lơ vội vàng ẵm bé thảy lên xe, xong xách giỏ gạo quăng lên mu
i cho thằng khác đứng chực sẵn để nhét lẫn vào đống cần xé . Ngồi trong xe chờ thêm khoảng nửa giờ nữa xe mới lấy " phơi "rời bến rồi thẳng hướng Cầu Bắc lao tới . Chạy khoảng 200 mét ,thì xe dừng tại một trạm kiểm soát giao thông. Thằng lơ nhảy xuống lao đến một thằng bé bán thuốc lá lẻ, nói nhỏ gì đó với nó , rồi mới táp vào trạm Công An trình "Lệnh Xuất Bến". Một tên Công an giao thông bước lên xe lướt mắt dạo qua hành khách, miệng nhấp nháy đếm nhanh hơn máy tính, rồi bước xuống trả "Lệnh " cho lơ. Những người bán hàng rong bu quanh chào mời: Trà đá nước ngọt đây! Thuốc thơm đây! Bánh mì hông cô Hai? Bánh bao nóng đây! Thằng lơ vỗ mạnh thùng xe la lớn:
-
Xuống tụi bay! Tới luôn bác tài ! ....
Chiếc xe rú như ngựa lồng phì một làn khói đen kịt phía sau . Chạy khoảng trăm mét lại gặp một trạm xét khác, xe thắng lại. Thằng lơ nhìn xuống hành khách la lớn :
- Cô bác chuẩn bị xuống xe kiểm tra hành lý cô bác ơi ...!
Mọi người lục tục kéo xuống; không ai được ngồi lại xe chỉ trừ Cán Bộ, Bộ Đội, Công an , người què, mù, già lão, phụ nữ có con còn bú !
Một tên Công An mặt lạnh như tiền leo lên lục lọi các giỏ lác nhét dưới gầm ghế, các túi xách để trên bửng . Mắt nó loé lên như con dơi ăn đêm mỗi khi tay bóp bóp thấy một cái gì mềm mềm như cục...thịt lôi ra hỏi giấy . Nếu ai mang thịt heo hay gạo , đường mà không có giấy của Ủy Ban Nhân Dân phường xã cấp, là bị nó tịch thu bất kể mọi lý do mang đi nuôi con đang nằm bệnh viện hay đi nghĩa vụ quân sự .
May cho bà, tên Công An lười không leo lên mui xét .
Sông Hậu đang vào mùa nước cạn, không nguồn phù sa chảy vào lại gặp cơn gió chướng nóng hừng hực thổi vào bờ làm không khí thành phố Cần Thơ, nơi nhiều xe từ các tỉnh miền Tây chạy ngang, mỗi lúc thêm nặng nề ngột ngạt.
Xét xong, tài xế cho xe lăn bánh một khúc đến cầu bắc, đổ khách xuống, chờ qua phà . Cứ sau một chuyến phà rời bến mà xe bà cũng chỉ nhích lên được đoạn ngắn lại ngừng . Như quầy vé, bến Phà vẫn dành ưu
tiên để phục vụ " đầy tớ " đi du lịch
Chờ mãi rồi cũng đến, xe bà cũng lên được phà sang bên kia bờ là xã Bình Minh . Bà có con nhỏ nên được ngồi lại xe không phải khổ sở như những hành khách khác; lúc thấy xe mình vừa xuống phà liền chạy lạch đạch đuổi theo như đàn vịt. Nhưng bác tài chỉ đậu lại cho có vài phút chớp nhoáng rồi chạy ngay, không cần đếm lại để biết khách lên đủ chưa . Cũng không cần biết khách cũ hay mới , tài xế cứ điềm nhiên dzọt . Khách nào mới lên hoặc lộn xe phải trả tiền chợ đen . Còn khách cũ vì chậm chân hoặc lạc sang xe khác cũng đành chịu . Chiếc xe lao nhanh đến cầu Cái Vồn, nơi xưa kia "Bác Hồ thường đố bác Tôn. Bác ơi có biết cái...vồn ở đâu? " thì gặp một toán du kích UBND xã Bình Minh chặn lại kiểm soát lương thực . Hễ mỗi lần xe ngừng, bà lại hồi hộp lo cho số gạo trên mui .... Chỉ trong nhấp nhoáng, thằng lơ đã nhảy xuống dúi vội vào tay tên du kích ít tiền rồi nhảy lên đập thùng xe la lớn
- Tới luôn bác " Hồ!" !
Chiếc xe rú lên lao đi phun lại một làn khói đen kịt cho bộ hành ngửi. Được một quãng bà thấy xe giảm tốc chạy chậm lại như muốn ngừng , lại phập phồng lo sợ lấy tay chặn lồng ngực ! Nhưng bà không phải hồi hộp lâu vì thấy xuất hiện nhiều thanh niên từ trong một căn nhà lá ven đường túa ra trên vai mỗi thằng đều vác một bao cát thịt heo thảy lên xe cho thằng lơ mang giấu lung tung dưới các hàng ghế . Trên đường ,hễ có một chiếc xe ngược chiều là cả hai tài xế đều thò bàn tay ra ngoài lắc qua lắc lại "gửi mail " cho nhau Nếu bên kia chỉ ngón xuống đường là có chuyện. Bác tài la lớn báo động cho lơ : "Có Công An đột xuất ! Ép bà con dzô Tư ơi!
Xe chật như nêm chỗ đâu mà ép, thế mà cũng xong .!..Từ xa, vài tên Công An đứng chờ bên lề. Một tên ra giữa đường đưa cây gậy đỏ lên bắt xe ngừng. Thằng lơ nhẩy xuống lúm khúm nhỏ to gì đó với Công An nhưng mặt hắn lạnh như tiền, khệnh khạng tiến lại xe, bước lên đếm số. Thằng này có lẽ ít học nên đếm rất chậm. Đếm đi đếm lại rồi bước xuống, mở túi da đeo bên hông lôi ra một quyển sổ. Thằng lơ lon ton chạy theo năn nỉ, nhưng tên Công an điếc đặc, cứ gầm mặt xuống lui cui chép phạt làm thằng lơ gãi đầu gãi tai làm gương mặt chảy dài xuống như bánh bao chiều. Nó cầm tờ giấy phạt bước lên xe gửi gió cho mây ngàn bay những tiếng chửi thề ...
Gần nửa giờ xe sắp đến Vĩnh Long, trời nực nội muốn khùng làm máy xe cũng bốc khói nên phải ghé vào một trạm nước bên dường để đổ . Sau đó ì à ì ạch, chiếc xe còn phải ngừng nửa giờ nữa cho một trạm Công an giao thông và một trạm kinh tế UBND tỉnh Vĩnh Long lục lọi . Mỗi lần có màn xét là lòng bà có màn hồi hộp . Thêm một số hàng bị tịch thu làm bà có cảm tưởng mỗi trạm xét là một tụ điểm của đảng cướp Mafia ; mỗi tỉnh có một "Bố Già " trấn thủ . Bà không biết còn bao nhiêu trạm cướp nữa. Mang theo người chỉ có mười ký gạo do mẹ cho để đi thăm nuôi chồng tù cải tạo mà tưởng như mang cả một gánh lo đè nặng, bắt tinh thần bà phải căng thẳng chịu đựng khổ sở suốt lộ trình dài dằng dặc . Nếu bị mất số gạo này ngay đi thì thực lòng bà lại đỡ lo , cũng không lấy gì làm tiếc lắm mà chỉ thương chồng trong tù nay mai được đi thăm nuôi lại không có gì mang theo cho chồng ăn . Khi xe qua bắc Mỹ Thuận nỗi lo đến bắt mệt nên bà thiếp đi lúc nào không biết. Đến lúc bên tai nghe văng vẳng tiếng thằng lơ báo rằng có trạm kiểm soát lương thực bà con ơi, là bà lại chợt tỉnh ngay dậy . Trời chập choạng tối, có lẽ tụi Công An kinh tế đã đủ no rồi nên cũng làm biếng lên xe xét, chỉ đứng dưới đường đi quanh xe lướt qua một lượt ngắm nghía nơi ô cứa nào có đàn bà con gái ngồi đó . Hắn dừng chân soi mói một cô gái trẻ đẹp, be be hỏi :
- Cô này trông wen wen ! Có nhét miếng thịt nào trong người hông cô em ?
Giọng cô gái nũng nịu
- Hổng dám đâu Cán Bộ !
Hắn giở giọng dê đại lộ :
- Thiệt hông cô em ? Em dzô trạm cho Anh xét, nếu có tính sao nà ?
Hắn thả dê cười ra một tràng khả ố xong rồi mới ngoắc cho xe chạy !
Sau khi xe chạy, cô gái được tên Công An ngắm nghía hình như lộ vẻ thích thú trên gương mặt ! Không ai biết trong người cô có quấn miếng thịt nào không, nhưng " xem mặt mà bắt hình dong " thấy mặt cô rõ "béo bở " nở tươi như hoa ; sung sướng đến nỗi cô thò tay mở bóp lấy ra cái lược chải đầu chăm sóc lại dung nhan . Bỗng cả xe nghe một tiếng đàn bà la lớn ;
- Trời cô Ba ơi ! Chết mẹ tụi tui rồi! Dẹp mẹ lược đi cô ba ơi !
Tiếng thằng lơ dọng thêm :
- Mẹ ! Dzậy là thấy mẹ rùi !
Nhiều hành khách nhìn vào chỗ cô gái ngồi làm cô xanh mặt, không hiểu trời trăng mây nước gì sất, vội cất ngay cái lược vào bóp, rồi quay mặt ra ngoài giấu sự sượng sùng mắc cở . Khôn tin cũng phải tin , khi xe qua ngã ba Trung Lương đến Mỹ Tho thì bỗng chết máy. Một kinh nghiệm dân gian không thể giải thích được . Ai đi xe đò mà lấy lược ra chải đầu là làm máy xe đang chạy ngon trớn bỗng dưng khục khặc vài cái rồi chết ngắt ! Xe chết máy, các bà bạn hàng bước xuống lấy gạo muối rắc chung quanh cúng cô hồn trong lúc chờ tài xế và lơ xe loay hoay tìm chỗ hư để sửa , kể cả thắp nhang trước đầu xe khấn vái mất khoảng tiếng đồng hồ thì xe mới chịu nổ máy lại ...
Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa thì đến Long An. Bà vẫn đang chịu thử thách nặng nề của thời gian chỉ vì 10 ký gạo mang theo...
Có lẽ nỗi lo lắng nhỏ bé này của bà cũng chính là nỗi lo lắng của cả dân tộc vì tình trạng bị nhà nước "ngăn sông cấm chợ " Tình trạng cứ như thế này mãi dân còn khổ nhiều . Dù chiến tranh đã chấm dứt nhưng Đảng như vẫn còn hăng máu lắm vì bên tai Công An còn văng vẳng "vọng lời bác dưới
chiến hào " nên túa ra khắp nẻo đường đất nước như đàn muỖi mòng bay đi hút máu dân đều đặn ngày này qua ngày khác như hình ảnh : "Bác cùng chúng cháu hành quân " Ai cũng biết, đồng bằng Sông Cửu Long là một vựa lúa nuôi sống cả nước , thế mà từ ngày "giải phóng" người sản xuất lúa gạo lại không có đủ để ăn . Bác theo Cộng Sản phát động chiến tranh tấn công miền Nam, lấy súng khối Cộng đem về cho Đảng dùng để giết hại đồng bào như lời thơ Tố Hữu :
" Giết! Giết ! Giết !
Cứ giết nữa,
không phút giây ngừng nghỉ !
Lấy xác người bón ruộng
Cho lúa trổ đầy bông .."
Bây giờ lúa đã trổ bông, Đảng ra tay trưng thu chở sang Liên Xô trả nợ chiến tranh mặc cho dân đói ...
Chiếc xe đò sơn màu xanh lá cây màu của hy vọng của công ty xe khách tỉnh Hậu Giang đã mệt mỏi chậm chạp bò vào xa cảng miền Tây lúc nửa đêm nên biến thành màu đen tối . Xe dừng nơi bến đổ, bật đèn mờ lên hắt ánh vàng võ trên gương mặt từng hành khách. Mọi người uể oải đứng dậy lấy hành lý xuống xe. Các bác xe Honda ôm, xe xích lô lăng xăng bu quanh xe chào mời khách tạo âm thanh náo nhiệt phá tan màn sương lạnh lùng giữa đêm khuya.
"Xe hông bác Hai ! Về đâu dì Hai! Về Bình Thạnh chung Taxi nè bà con! Anh Hai, Honda hông anh Hai?
Bà dắt con xuống nói với người đang dỡ hàng trên mui:
- Chú làm ơn lấy giùm tôi cái giỏ !
-Giỏ nào cô Hai .
- Giỏ lác đựng ít gạo đó chú !
- Không còn giỏ nào hết cô Hai ơi! . Còn cần xé hông hà !
Bà thoáng lo, tìm ngay thằng lơ hỏi . Nó lùi lại, trợn mắt ngó bà :
- Trời đất ! Thui đi bà nội ! Xe tới bến, đồ bà hổng lo giữ giờ hỏi tui rùi rùi tui biết hỏi ai đây ! Bà thử tìm quanh đây coi thằng nào bỏ xuống giùm bà rồi hông.
- Tôi tìm mãi rồi không thấy chú à ! Mấy chú làm lơ sao không chịu giữ đồ cho khách? Tôi giao chú thì chú phải có trách nhiệm chứ . Bây giờ mất, tôi không biết chú phải đền tôi !
-Bà ăn nói nghe lạ chưa!
-Chú không đền tôi, tôi thưa Công An !
Thằng lơ nhìn bà sửng cồ, cao giọng thách thức :
- Bà đòi thưa Công An hả ? Đó ! đồn Công An đó lại thưa đi ! Tui thách bà đó ! Nè ! tui hỏi bà lấy gì thưa ? Bà chở gạo lậu là tội phá hoại kinh tế nhà nước . Công An nó không còng bà là phước bà rùi! . Giờ bày đặt lớn lối ,đòi thưa ! Đó gan thưa đi ! Nếu bà hổng bị bắt, tui con bà luôn ! ...
Nghe nó nói máu uất tràn ứ nơi cổ cảm thấy ngộp thở ; mặt tái đi ; nước mắt ứa ra , bà nghiến răng chửi:
- Quân khốn nạn! Đồ bất nhân. Trời sẽ diệt cả lò chúng mày! ...
Nguyền rủa một hơi, máu nóng lại sôi lên sùng sục, bà quên hết sợ hãi. Xui cho một bác xích lô nhè lúc bà đang giận cá, lại đưa mặt thớt ra mời : Bà về đâu tôi đưa về,lấy rẻ thôi ! Như đổ dầu vào lửa, bà càng nổi nóng
- Lại rẻ ... Ông mù à! Về đâu! Chồng tôi Công An ngồi trong trạm kia! Mù sao không thấy!
Bà nói toáng lên làm bác xích lô hoảng hốt vội né ngay. Thêm vài tay khác đang chầu chực rước mối lẫn cả lưu manh anh chị giựt dọc bến xe cũng vội tránh bà, lảng ra chỗ khác. Bà lầm lũi bế con ra cổng vẫy một chiếc xích lô khác để về . Trong đêm lạnh trên xe, đôi mắt nhung của bà mở tròng trọc, sáng quắc như mắt cọp . Bà gầm gừ trong họng , âm thanh thoát qua giữa hai kẽ răng cùng hơi gió lạnh nghe rờn rợn ...
- Tụi Việt Cộng chúng mày chỉ có tài giết con sâu cái kiến. Để rồi xem, bà cho chúng mày biết tay!"
Bà nhẫn nại nuôi chí căm thù, chờ cơ hội báo hận...
Sau hơn 3 năm từ ngày chấm dứt chiến tranh, vai trò bộ đội trở nên yếu kém hơn Công An. Theo quan niệm sắt máu cúa Đảng thì Công An chính là thành phần cốt cán , là con cưng cúa chế độ làm công cụ trấn áp nhân dân để bảo vệ sự sống còn của Đảng hơn bộ đội . Công An không những là công cụ, là vũ khí sắc bén được dùng lúc Đảng còn hoạt động bí mật mà còn cho cả lúc cầm quyền để trị dân . Bộ đội thì chỉ mang tính giai đoạn, nhất thời trong chiến tranh. Thằng nào muốn xin vào Công An phải được người của Đảng tiến cử, phải có lý lịch thuộc gia đình cơ bản nghĩa là ba đời tiên sư cha nhà nó phải là bần cố nông, và nó phải mang sẵn trong người dòng máu yêu Đảng là phải hận thù giai cấp. Nhưng ngược lại, thằng nào muốn yêu nước cứ việc ra đăng ký vào bộ đội . Không yêu nước, Đảng vẫn rộng lượng chấp nhận cho yêu Chủ Nghia Xã Hội, dễ dàng cho trúng tuyển nghĩa vụ quân sự không cần thi tuyển . Giờ hết chiến tranh nếu để cả triệu bộ đội ăn không ngồi rồi thì Đảng lấy tiền đâu nuôi báo cô, nhưng nếu cho chúng xuất ngũ hàng loạt càng nguy hiểm hơn ! Những thằng lính bộ đội phần lớn học thì dốt, giết người thì giỏi lại được nhồi sọ yêu XHCN , nếu giờ thả ra xã hội mà không lo để chúng đói thì biết làm gì hơn ngoài việc đi ăn cướp, do đó, Đảng cần có một kế hoạch không nguy hại mà ngược lại vẫn có lợi cho Đảng là để các đơn vị bộ đội phải tự quản lẫn nhau dưới sự lãnh đạo cúa Đảng bằng cách lệnh xuống cho từng đơn vị lên "Kế hoạch tự túc phát triển kinh tế".

Tên Thiếu Tá Quân Đội NDVN Phan Tất Hồng thuộc đơn vị Cục Hậu Cần Quân Khu 9 rất lúng túng khi nhận được lệnh thực hiện kế hoạch này. Vốn xuất thân là tên chăn vịt tập kết ra Bắc. Trong đời binh nghiệp lên lon thăng chức của hắn nhờ vào tài điếu đóm phục dịch chăm chỉ trong nhiệm vụ anh nuôi, hậu cần. Hắn nhờ có sẵn kỹ thuật chăn nuôi gia truyền, nhất là nhờ tính ngu, ít nói, biết nghe lời, trung thành với chủ như chó nên luôn được cảm tình giới lãnh đạo. Khổ thân hắn hoàn cảnh bây giờ đã khác, vốn đầy tớ, bất ngờ làm chủ! Trở ngại chính là hắn không biết kinh doanh, dốt tính. Vốn học thức trình độ tiểu học, chữ viết như gà nên đành hy sinh giao phần vụ nhẹ nhàng cho thuộc cấp là một học sinh hi rớt đại học vì lý lịch xấu soạn thảo mọi văn bản giấy tờ xong đưa hắn trách nhiếm nặng nề là ký tên Lúc tập kết ra Bắc hắn lập gia đình, nhưng bà con hàng xóm chưa ai gặp vợ con hắn. Vì nhu cầu công tác, thỉnh thoảng vợ chồng được trên bố trí cho gặp mặt nhau, hễ một lần gặp là vợ hắn có bầu và đã có với nhau đến 8 mặt con. Đã nhiều lần hắn làm đơn xin cho vợ theo vào Nam nhưng vì kế hoạch hóa gia đình nên Đảng chưa cho phép. Hơn nữa, vì mới giải phóng Đảng còn muốn dùng những Cán Bộ gốc miền Nam để lợi dụng họ trị dân miền Nam quen thói tự do ,còn nặng đầu óc địa phương hơn để con vợ ch? khiến chúng ghét . Giờ đây, lệnh trên ra kế hoạch tự túc hắn rất lo vì không biết làm gì trước doanh trại điêu tàn mọc đầy cỏ hoang sau hơn ba năm lệnh cho lính đã tháo gỡ tất cả tấm tôn vách ván kể cả nẩy sàn gạch bông đem bán chỉ còn lại một mảnh đất cằn không thể trồng trọt gì được nữa . Chẳng lẽ hắn lấy đất cho lính cạp ăn ! Nếu không làm được việc trên giao, chắc chắn sẽ bị Đảng cho phục viên nghĩa là cho về vườn chăn vịt.
Nhưng không, Vận hắn còn tốt chưa hết thời ..
Một hôm, hắn đang đèo nỗi buồn là bó rau muống héo úa sau xe Honda thì may mắn giữa đường ...đụng phải một người đàn bà đang băng ngang qua . Nạn nhân là một thiếu phụ trẻ đẹp, cố gượng ngồi dậy, nhưng thoáng thấy hắn đang bận quân phục bộ đội với hai gạch một sao lấp lánh trên ve áo như bị phạm vào chỗ "kín " nên lăn đùng ra xỉu ...Nếu đây là một thanh niên hay một ông già, chắc chắn tên Hồng đã bỏ chạy. Nhưng lại là một thiếu phụ xinh đẹp thì ngu gì chạy ! Hắn vốn không phải hạng người nhân từ mà là dê. Trong đối xử tình người, hắn chỉ biết tử tế với đàn bà con gái. Người càng đẹp càng được hắn đối xử tử tế hơn! Tư tưởng này đã bắt rễ từ lâu trong thời hắn mới lớn. Phần nhờ Đảng giáo dục, phần do thói quen nghề nghiệp với thú xem súc vật giao cấu do ba đời truyền lại. Mỗi khi thấy thú giao hợp lòng hắn lâng lâng sung sướng . Tức cảnh đối với hắn không những chỉ sinh tình mà còn sinh lợi nữa... Nhiều đồng chí lên lớp khuyên hắn phải giữ tác phong Cách Mạng, phải noi gương đạo đức Hồ Chủ tịch đừng quan hệ nam nữ linh tinh, nhưng hắn biết tỏng các đồng chí ấy chỉ thích lên lớp khuyên người chứ có bao giờ tự khuyên . Trong nhiệm vụ bộ đội, hắn luôn tâm niệm "Trung với Đảng, Hiếu với dân", nên sẵn sàng cứu giúp bất cứ ai : Già trẻ lớn bé nhưng với điều kiện người đó phải là đàn bà chân yếu tay mềm ngoại trừ mẹ hắn.



 

truyện ngắn Nguyễn Gia Hưng


 

Nhanh hơn chuột, hắn vội ép xe vào lề dựng càng lên ,chạy ngay lại nâng đầu thiếu phụ ôm vào lòng ,rồi kêu xe lôi ầm ĩ ...Một chiếc xe Honda lôi đậu gần nơi xảy ra tai nạn vội chạy lại , không một phút chậm trễ hắn bế nàng lên .
- Để tôi phụ với ! Coi chừng cần cổ người ta .
Tiếng một thanh niên nào đó từ trong đám đông nói vọng ra . Hắn không trả lời thản nhiên một tay bế nàng lên xe ...
Chợt trong đám người bu lại xem lại có tiếng nói một bé gái la lớn :
- Ủa ! Cô Hai Niên Sài Gòn, con Dì Bảy đầu lộ nè chứ ai ...!
Hai Niên chính là bà. Xui cho tên Công An giao thông vừa chạy tới chưa kịp "ăn kết " thì liền bị tên Hồng sai coi giùm xe Honda, rồi hắn nhảy tót lên xe lôi ngồi ôm bà trong tay, hối bác tài chở mau tới bệnh viện 30-04 cấp cứu. Từ phòng hồi sinh cứu cấp, Y tá trực vừa chạy ra chưa làm gì cả bà đã tỉnh ngồi choàng dậy vì không thể chịu nổi thêm nữa mùi hôi nách của hắn ....Hắn muốn bế , nhưng bà đẩy tay hắn ra, tự bước xuống và vịn vai cô y tá bước vào phòng cấp cứu . Bác sĩ vạch mí mắt xem rồi nghe tim, hỏi bà cảm thấy thế nào Bà trả lời là muốn ói ... Bác sĩ nghi bị chấn thương sọ não, ra lệnh y tá cho chụp hình đầu . Bà tính nói buồn ói vì tên bộ đội hôi nách nhưng nghĩ sao lại thôi . Và bảo với bác sĩ chỉ lợm giọng thôi, chắc không có gì đâu và xin về . Bác sĩ đồng ý . Hắn gọi xe lôi đưa bà về tận nhà, và từ đó trở về sau tìm cách đến thăm và không quên kèm theo quà tặng ...để lấy lòng rồi mãi từ đó bà đi lên xuống Cần Thơ Saigòn không cần phải chầu chực mua vé đi xe đò nữa mà đã có hắn tình nguyện lấy xe đơn vị làm tài xế đưa đón bà không chỉ đi người không mà còn mang theo hàng trăm ký gạo hay thịt heo với giấy tờ do đơn vị cấp . Rồi ,cũng có lúc đi buôn đường biên giới với nhiều thùng hàng loại cao cấp : vải vóc tơ lụa , thuốc lá ngoại, kem phong lan, thuốc Tây...để "cung cấp cho đơn vị" tự túc kinh tế trước mũi lực lượng Công An kiểm soát kinh tế và kiểm soát quân sự . Hắn chở bà ngồi xe có đèn xoáy, còi hụ, sẵn sàng phun ra câu : "Thằng nào bố láo chặn xe ông đang công tác ông bắn bỏ mẹ "
Mọi chuyện làm ăn trôi chảy ngoài sức tưởng tượng của bà. Thoạt đầu chỉ là những buôn bán lẻ tẻ thôi, lấy ít lời thăm nuôi chồng . Bà không mong gì hơn định làm vài chuyến kiếm chút vốn mở quán cà phê rồi thôi. Điều bà lo không phải sợ bị Công An bắt mà sợ tên Hồng buộc. Đã nhiều lần rồi, hắn lợi dụng chỗ vắng vẻ giở trò bỉ ổi nham nhở với bà nhưng bà luôn khéo léo hoãn binh là nói là đang có kinh ...
- Lúc khác anh nhé !
Rồi lúc khác hắn vờ say để làm hỗn ..Bà biết không chống cự được bèn ôm mặt ...thút thít, đưa tay có bôi dầu gió xanh chùi mắt cho nước mắt lưng tròng, rồi khóc nấc lên ...
- Anh không thương em nên mới khinh em như thế này . Em nói rồi, Mình chịu khó làm ăn một thời gian dành dụm chút vốn đã rồi hai đứa mua căn nhà nhỏ ăn ở đàng hoàng có hay hơn không ? Nếu anh muốn gái em kiếm gái cho. Còn em thì đừng làm thế ! Tội nghiệp em mà ! hu hu..Bà ôm mặt khóc nức nở là hắn tỉnh rượu
Hắn đã giở trò dê với bà thì bà phải biến thành cọp ...
Bà móc nối kín đáo các chị em bạn hàng cùng hoàn cảnh có chồng cải tạo và tung tin cho họ biết là bà có quen biết với tướng Sáu Tây Thủ trưởng Hai Hồng, để lập thành một đường dây đi buôn dưới sự bảo vệ cúa Sáu Tây, nhưng tuyệt nhiên phải giữ bí mật không chỉ tên Hai Hồng biết đường đi nước bước làm ăn buôn bán với ai đổ hàng nơi nào .Hắn chỉ có nhiệm vụ lấy xe đơn vị nay chỏ người này mai chở người khác và chở hàng thôi. Mọi kế hoạch làm ăn bố trí người và huy động vốn bà đều kín đáo nắm cả . Hai Hồng có hỏi , bà cũng chỉ ẫm ờ trả lời cho xong, chỉ chia hắn một số tiền lời ít ỏi sau mỗi chuyến buôn thế là tốt rồi . Đúng như bà dự tính, Hai Hồng tỏ vẻ hơi nể bà sau khi nghe những bạn hàng ca ngợi về lòng tốt của bà giúp đỡ chị em nhờ có vây cánh lớn , nhưng hắn vẫn chưa tin hẳn muốn tìm hiểu cho rõ nên cho lính theo dõi bà . Nhưng càng đa nghi càng mắc kế . Khi biết lính theo dõi, bà ra tay trước , nói với bạn hàng tin cậy đến nhà sáu Tây vờ hỏi thăm đường nhưng đích thực dò xét cho bà biết vợ Sáu Tây có nhà không, đi Sai Gon đã về chưa , để bà đánh cái hẹn tối với sáu Tây đi chơi. Cả lính lẫn bạn hàng đều thành dây loa cho cái loa là mồm bà để nối đến tai Hai Hồng Sợi dây loa bà tạo ra cũng tựa như sợi dây treo cổ lơ lửng trên đầu hắn để hắn bỏ ý định làm hỗn với bà, nhưng ngoài mặt bà vẫn nhũn nhặn uyển chuyển như con cọp cái đưa đẩy dịu dàng trước một con dê đang gặm cỏ .
- Thủ trưởng anh cưng anh ghê nha ! Anh muốn làm gì cũng được thủ trưởng kín đáo phái người hỗ trợ đấy ! Nè ! nghe em nè , nếu khôn hồn thì đừng nên tìm hiểu "ông" này à nghe! Ông thấy bị động là không thèm ra tay giúp nữa thì đói cả lũ đấy ! Rõ chưa nào !
Bà vừa nói vừa xỉa xói vào mặt đực ra cúa hắn:
- Cái mặt này thấy mà ghét ! Nè ! nói nghe nè , đừng quên ơn người ta nhé. Cũng phải nhớ ơn đến người "đồng chí" đó nữa đấy .
Hắn hỏi:
- Ai giúp vậy em ?
Bà nghiêm mặt nói :
- Người ta vừa dặn xong lại quên !
Sau câu nói đó hắn sợ bà ra mặt . Thà tay nhúng chàm còn đỡ lo hơn nhúng vào người đàn bà này . Nhiều lần, vì mù tịt chuyện làm ăn hắn muốn chấm dứt quan hệ với bà để tránh rắc rối nhưng chưa kịp dứt khoát lại thấy bà đon đả mời gọi không chỉ bằng lời lẽ nũnh nịu mà còn bằng cả nhan sắc quyến rũ nữa nên đành chịu thôi . Bà nói gì nó cũng đực mặt, mềm nhũn ra nghe ngóng như con nhái bén trước một con rắn hổ phì phò .... Khi một thằng đàn ông mê gái, dù khôn ngoan điếm đàng đến mấy cũng bị lú lẩn hết trước sắc đẹp quyền rũ lẫn lời nói nũng nịu ngọt ngào của đàn bà . Nghĩ cho cùng , những gì bà vẽ ra cho hắn làm không phương hại gì đến uy danh đơn vị hay bản thân mà ngược lại thường mang đến nhiều lợi lộc nên hắn càng chắc mẩm "thủ trưởng" đứng trong bóng tối đã giúp đỡ em út làm ăn. Nhớ lại, một năm trước ngày gặp bà, hắn chỉ có trên dzăng sao dưới ... dép râu . Hắn mong được bà chia lời thêm vì làm tài xế làm "đầy tớ nhân dân " đi buôn cũng lắm vất vả nguy hiểm . Nghe hắn van nài , bà ngẫm nghĩ cũng nên bện chặt sợi dây treo cổ cho chắc nên hỏi hắn muốn hùn vốn làm ăn không . Hắn lắc đầu buồn bã , trả lời bà là hắn chỉ có trên nón cối dưới dép râu thì đào đâu ra vốn . Bà xỉa xói vào cái đầu chứa đầy tàu hũ cúa hắn rồi cừời mỉm :
- Vốn trong đầu anh bộ anh không thấy sao?
Hắn lục mãi trong đầu vẫn thấy tối hù . Bà lại cười lớn hơn :
- Thế thì vốn trong đầu...em !
Mỗi lần, hắn nghe bà xưng em kéo dài ra còn nheo cặp mắt nhung long lanh nữa ...thì hồn phách muốn lên mây. Hắn chỉ biết nói :
- Thôi đấy, mọi chuyện giao hết cho em lo ...Anh luôn nghe lời em mà !
Bà tưởng hắn giận lẫy . Nhưng không, sự thật hắn không giận lẫy . Chẳng qua, sống dưới sự lãnh đạo của Đảng khiến hắn có thói quen chỉ biết nghe lời, không dám có ý gì trái ngược bề trên . Hắn không có tài chỉ huy nhưng lại là kẻ thừa hành xuất sắc.
Sau khi nắm chắc bản chất hắn, Bà liền ra tay hành động .
- Đất doanh trại anh bỏ trống để làm gì ?
Tên Hai Hồng nghe thế :
- Vậy cho người ta mướn mặt bằng để sản xuất kinh doanh được hông ? .
- Cho mướn làm gì mất công . Anh cắt đất bán đứt luôn có được không ? Nhưng anh phải để cho em hỏi lại xem có được không đã ?
Hắn vốn ngu, chưa hiểu ý bà nói nên cao giọng ...
- Em cần hỏi lại ai ?
- Người ta dặn rồi lại quên !
Hắn xuống giọng :
- Ừ thì giao hết cho em đấy !
Nghe lời bà, hắn cấp đất cho lính trên danh nghĩa giấy tờ nhưng thực tế cắt đất bán cho dân; khó biết được cho ai mỗi khi có phái đoàn xuống thanh tra . Trước đây, hắn lo đơn vị chỉ biết cạp đất mà ăn thì nay nhờ bàn tay khéo léo của bà nên nỗi lo ấy biến thành sự thật và xem ra bản thân hắn và lính lác cũng béo tốt ra phết
Rồi lần khác, bà nói tại sao anh cứ để lính lanh quanh trồng rau nuôi heo mãi kia . Tại sao không dùng xe đơn vị đi chở heo cho bạn hàng, tại sao không tổ chức đưa người vượt biên ?
Hắn lại làm theo lời bà , tiền vào như nước .
Một hôm , bà than phiền với Hai Hồng là "thủ trưởng " ghen, cấm bà không được quan hệ thân mật với hắn ở chỗ đêm hôm vắng vẻ ... Bà khuyên hắn phải giữ ý tứ đừng để lính biết vì nhỡ trong số đó có tai mắt thủ trưởng thì nguy hiểm cho cả hai . Bà cũng vờ tỏ lòng mến hắn vì trẻ và lịch sự hơn thủ trưởng...Vốn là có máu dê cùng ăn rơm rác nhiều quá nên nghe bà nói máu "anh hùng rơm " của hắn đột xuất nổi lên, rồi tính đi tìm Sáu Tây ăn thua đủ ... Nnhưng chỉ mới thoáng nghĩ , hắn đã run sợ lúc nhìn lại đôi mắt đen vừa tình vừa sắc của bà như muốn xoáy nát tâm hồn hắn lại sợ bà biết ý nghĩ " phản chủ " này . Đã nhiều lần, hắn muốn biết rõ bà có chắc là "bồ nhí " của Sáu Tây không? Nếu thế thì chỉ có cách hỏi thẳng thủ trưởng cho ra lẽ . Nếu đúng bà là người cúa thủ trưởng phái xuống giúp đỡ thì hắn lợi dụng dịp này ra mặt cám ơn thủ trưởng . Nhưng nghĩ lại, hắn thấy không ổn. Lỡ bà không phải bồ thủ trưởng thì đúng là ngu, khi không "lậy ông tui ở bụi này"; khi không " vạch áo cho thủ trưởng xem lưng" tự thú tội lạm quyền đi buôn lậu, bán đất đơn vị, tổ chức vượt biên ...tự làm hại thân mình . Kể cả, dù cho bà đúng là bồ của thủ trưởng đi nữa thì càng nguy hiểm hơn! Điều này có khác gì khi không đi dằn mặt thủ trưởng là ông đã chủ mưu cho người len vào đơn vị làm những điều xằng bậy hủ hoá Cán Bộ . Hoặc tựa như có ý tố cáo ông có bồ nhí nhằm đe doạ hạnh phúc gia đình ông. Cách nào cũng nguy hiểm cho Hai Hồng cả . Không khéo lại mất chức mất mạng như chơi . Chính nhờ thói quen phục tòng, chỉ biết thi hành lệnh trên không hề thắc mắc đã giúp hắn tránh được nhiều chuyện rắc rối. Lúc này, hắn thấy câu " im lặng là vàng " rất đúng . Vốn dốt tính, với một bài toán phương trình bậc nhất hắn còn giải không xong, huống gì bài toán phương trình bậc hai bậc ba có nhiều ẩn số như trường hợp này .
Thế là hắn rất an tâm ngậm miệng ăn tiền cứ im như thóc, mặc bà xoay thời chuyển thế ...
Bỗng một hôm, đơn vị hắn được lệnh chuyển một bộ phận sang phục vụ chiến đấu tại tỉnh Siemriep và Battamboong bên Kampuchia. Từ đó, càng dễ dàng cho hắn làm ăn . Dưới chỉ đạo của bà , hắn móc nối các đơn vị bạn, các cơ quan ban ngành thuộc hàng ngang như Cục Đường Bộ, Cục Đường Thủy, Cục Đường Biển để buôn bán hàng nước ngoài theo từng chuyến tàu viễn dương với cả một nhóm kinh tài trong Chợ Lớn và chuyên đưa người vượt biên bằng đường bộ sang Thái Lan qua cửa khẩu Xixophone. Nhưng tất cả việc làm của bà và tên Hồng cũng không thoát được mạng lưới tình báo của tên thủ trưởng Sáu Tây. Chính vì tên Hồng tháng tháng đích thân tìm đến Sáu Tây đút lót . Lúc thì cái TV, lúc thì cái máy hát, rồi đến xe Honda, xe máy... tủ lạnh đồ dùng nhà bếp.. toàn là đồ ngoại, kể cả gái và đô la, đã gây cho Sáu Tây thắc mắc và kín đáo cho người theo dõi việc làm ăn của hắn . Bà biết chuyện liền nắm ngay cơ hội này để bành trướng chuyện làm ăn bằng cách chờ cơ hội tìm gặp sáu Tây thú nhận trước là đã cùng làm ăn với Hai Hồng rồi cung cấp mọi bằng chứng tên Hai Hồng buôn lậu từng chuyến xe hàng lớn sang Miên ,từng chuyến tàu sang Thái và trên các tuyến đường liên tỉnh cho kích thích máu tham trong người Sáu Tây lên là trình đủ bằng chứng tố cáo Hai Hồng đã qua mặt Sáu Tây từ lâu vì sau mỗi chuyến buôn chỉ chia chác cho sáu Tây phần nhỏ ...
Sáu Tây khi nhận được đầy đủ tin tức hồ sơ báo cáo về Hai Hồng liền cho gọi hắn lên trình diện .
Hôm sau hắn hăm hở lên Bộ Tư Lệnh Quân Khu gặp Sáu Tây. Trong buổi họp hắn được Sáu Tây cho biết cấp trên đánh giá rất cao công tác cúa hắn trong năm qua đồng thời báo cáo tình hình có vài thay đổi là bọn Trung Quốc đang xua quân đánh phá các tỉnh biên giới phía Bắc . Đảng và nhà nước đang mở chiến dịch đánh tư sản mại bản và trục xuất người Hoa về nước . Cấp trên giao hắn nhiệm vụ lên kế hoạch ngăn chặn ngay các cơ quan lợi dụng công tác đưa người Hoa trà trộn vào làm nhân viên để vượt biên sang Kampuchia tìm đường trốn sang Thái Lan . Gặp là bắt ngay giải giao về nước . Sau khi nhận chỉ thị từ Sáu Tây, hắn lo lắm , nghĩ mãi không ra ý thủ trưởng ! Hắn vốn ngu đần nên chỉ biết nghe và làm những gì trên sai không biết hỏi lại và càng không biết quyền biến linh hoạt khi thi hành nhiệm vụ . Hắn nhủ thầm : " Đang làm ăn trôi chảy giờ chỉ thị ngưng ngang mà còn nhấn mạnh ra sức ngăn chặn bắt ngay, trong lúc " Đảng và nhà nước đang mở chiến dịch bài xích trục xuất người Hoa ra khỏi nước " Thế này là thế nào ? Chợt nghĩ đến bà hắn mừng ra mặt . Trên đời này giờ chỉ có bà chứ không một ai khác là người duy nhất có thể hỏi để biết ý thủ trưởng . Nếu có điều gì sai trái cứ việc đổ thừa cho bà là xong, hắn rất mừng khi trút được trách nhiệm lên vai người đàn bà nhỏ bé ..."
Sau khi gặp gỡ Sáu Tây, bà lén để quên lại nhà cả chục cây vàng cùng một lá thư gợi ý chuyện làm ăn gửi cho sáu Tây, rồi ra về . Bà gặp Hai Hồng nói rằng : Sáu Tây không mấy hài lòng về số vàng hắn đút lót trước đây vì quá ít so với lợi tức hắn thu hoạch được, lẽ ra thay thế hắn , nhưng xét hắn có kinh nghiệm, có năng lực thừa hành, nhưng trình độ quản lý kém , do đó, từ nay vấn đề làm ăn này, Sáu Tây không muốn hắn trực tiếp ra mặt mà giao toàn quyền cho bà điều hành kế hoạch. Nói xong bà quăng ra cho hắn xem vài tấm hình chụp hắn đang chuyển người sang biên giới và nhập lậu Honda từ Miên vào Việt Nam. Bà nói hình này do Sáu Tây cung cấp. Nếu hắn không chịu ngoan ngoãn thi hành kế hoạch mới thì buộc thủ trưởng cho thay người khác. Hắn hỏi kế hoạch mới ra sao . Bà nói : Kế hoạch được chia ra làm hai đoạn. Từ trong nước sang Kampuchia là phần Thủ trưởng giao cho bà hoàn toàn lo liệu, hắn không có quyền tìm hiểu. Từ Kampuchia sang Thái Lan là phần hắn và đơn vị toàn quyền lo trưởng. Rõ là thế, không ai dẫm chân lên ai khó làm việc. Hắn nói:
- Em và thủ trưởng thu hết tiền khách rồi giao cho đơn vị anh quản lý thì còn gì cho đơn vị "tự túc kinh tế " .
Bà cười:
- Anh thật ngây thơ. Em và thủ trưởng chỉ lo tiếp sức anh sớm hoàn thành công tác . !Nhiệm vụ anh là cung cấp tài xế, bố trí người mình lên phiên trực tại cửa khẩu cho xe qua. Nhiệm vụ em lo thuê xe cộ, lo giấy đi đường, móc nối người vượt biên mà chỉ tính tiền xe thôi. Khi giao người cho anh đưa sang Thái lúc ấy, tuy anh ra giá với họ. Phần chính trong mối làm ăn dây chuyền này là bảo mật khi sang tới Kampuchia, địa bàn đơn vị anh phụ trách ,thuộc quyền các anh không sợ tai mắt Trung Ương, không sợ thanh tra hay kiểm soát quân sự. Lúc nào phần thuận lợi luôn dành cho các anh. Những người vượt biên lúc này như cá nằm trên thớt. Anh muốn ra giá bao nhiêu họ cũng phải chịu . Muốn tha hay bắt tuỳ quyền anh! Thỉnh thoảng nhớ bắt giữ một số gọi Công An lên giải giao về nước bỏ tù cho đạt chỉ tiêu, rồi báo cáo thủ trưởng đây là tình báo Trung Quốc , đồng thời báo em biết nơi họ bị giam tìm gặp Công An lo cho họ ra rồi mình lại tổ chức cho họ đi tiếp lấy tiền tiếp, anh hiểu chưa? Hắn nghe xong cảm thấy nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng ngàn cân. Càng nghe lời bà phán ,hắn càng phục con người khôn ngoan, càng nể thủ trưởng lãnh đạo sáng suốt
Hắn luôn làm theo kế hoạch bà dặn hễ hàng không do đích thân bà giao thì cứ bắt thẳng tay. Hắn cho đàn em bố trí dọc theo biên giới móc nối thêm các đơn vị bộ đội đang đóng quân tại đây, ra lệnh bắt giam tất cả nguời Hoa đến vùng này vượt biên ...


Trong nước lúc ấy, vào năm 1979 tình hình trong giới người Hoa sôi sục . Trên đài và báo chí của Đảng liên tục kêu gọi tất cả người Hoa ra phường đăng ký để trở về cố quốc . Nhiều bang chủ đại diện người Hoa trong Chợ Lớn họp nhau lại , gom vàng và tài sản lên Bộ Chính Trị xin dâng kiến nghị để hối lộ Thủ Tướng Võ Văn Kiệt, xin cho họ ở lại Việt Nam vì cha ông đã mấy đời sinh sống và chết ở nước này từ hơn ba trăm năm nay . Từ lâu, Họ đã xem Việt Nam như là quê hương . Vả lại, hiện nay những người Hoa không còn ai là bà con đang sinh sống ở Trung Quốc nữa . Nhà nước Việt Nam đáp ứng nguyện vọng này ra ngay một chính sách nhân đạo ai không muốn về với Chủ Tịch Hoa Quốc Phong vĩ đại, thì hãy lên đăng ký tại Công An Cục Xuất Nhập Cảnh xin xuất ngoại bán chính thức nghĩa là các chú các thím muốn đi làm ơn đóng lệ phí 20 cây vàng cho một đầu người. Dù đơn xin đăng ký rời khỏi Việt Nam nhưng ai muốn đi đâu thì đi không cấm. Muốn đơn sớm được giải quyết thì đương đơn phải kèm theo một giấy ủy quyền cho nhà nước quản lý nhà cửa, đất đai, tài sản của mình...
Làn sóng người Hoa sợ chính quyền CS Việt Nam nếu một, thì sợ CS Trung Quốc đến mười . Tất cả vội vàng tìm đường đăng ký bán chính thức rồi sau đó lần lượt được Công An tỉnh Đồng Nai đưa ra tận hải phận Quốc Tế rồi tự do đi đến đảo Pulau Bidong . Người nào không đủ tiền đành chịu . May mắn cho họ là có đường dây của bà dưới sự bảo vệ của Công An quận 5 lo cho vượt biên bằng đường bộ sang Kampuchia rồi từ đó đi Thái Lan .
Sau vài vụ làm ăn trót lọt, người đi thoát đến Thái Lan đã có "hồi báo " giới thiệu người còn ở lại tạo uy tín bà nổi như cồn . Có uy tín có tiền có thế lực trong tay , bà bắt đầu lên kế hoạch mở rộng tầm hoạt động với quy mô lớn . Vì an ninh , bà không thể trực tiếp ra mặt tiếp xúc với khách hàng như trước . Bà giao công việc này cho một bang chủ người Hoa tuỳ ý chọn khách , tuy quyền nói giá , và chỉ việc giao khách cho bà, còn giữ vàng lại . Khi khách đi thoát bà mới cho người quay lại lấy vàng. Lại với kế là bồ nhí của tên Trưởng Công An Quận 5 và từ cột mốc này bà trải vàng làm gạch lót đường buộc tên Trưởng Công An đích thân thọc sâu xuống các phường trực tiếp làm việc với Công An khu vực giao nhiệm vụ bám sát kiểm soát các bang chủ và quản lý số khách vượt biên để báo lên cấp trên qua đại diện là ...bà. Các bang chủ và công an lọt vào quỹ đạo của bà không thoát ra khỏi hấp lực của sắc đẹp và uy quyền ...Tên Hồng cũng không thoát được màng nhện giăng tơ vừa yêu vừa sợ ... Công việc hanh thông , uy tín lên cao tiền vào như nước hắn bỏ ý định dê bà vì hành động này quá nguy hiểm , vả lại vợ hắn cũng đã vào nam nên hắn không dám hó hé gì nữa chỉ cơm nhà nhưng cũng lâu lâu đi ra ngoài các quán tìm bia uống và có cô ôm cho khỏi té
Hai Hồng từ một tên thể hiện tất cả sự ngu đần trên gương mặt bỗng trở nên sáng giá, tên tuổi lẫy lừng nơi vùng biên giới Thái -Miên . Sáu Tây rất hài lòng về mọi các công tác giao cho hắn trong suốt thời gian qua . Một mặt hắn cấp tiền cho Sáu Tây xài, mặt khác đã phá tan một tổ chức "tình báo Trung Quốc" bí mật giúp đỡ tàn quân Ponpot phá hoại chính phủ Huisen tại Kampuchia . Hơn nữa, thỉnh thoảng đơn vị hắn giao về nước vài ba tên đầu sỏ tình báo Trung Quốc . Nhưng hắn có biết đâu, những người Hoa 'tình báo Trung Quốc " ấy bị bắt ấy đều là người của Công An trong đường dây tổ chức vượt biên. Chuyện này làm rối loạn tổ chức giữa Công An Thành Phố và Bộ đội Quân Khu 9 . Đáng ghim trong bụng,hắn được Tướng Sáu Tây thăng cấp Trung Tá vì như "chó ngáp phải ruồi " bắt được một Cán Bộ kinh tài Trung Quốc tại Chợ Lớn. Xuất thân từ một tên quê mùa ít học chuyên nghề sai vặt bỗng nhiên trở thành một kẻ có chức quyền và nhiều tiền lắm bạc lại được nhiều người nể sợ đã tạo cho hắn một ảo giác mình có tài thực sự nên càng ngày càng biến Hai Hồng trở thành một tên độc tài dã man . Hắn nghĩ rằng đây chính là công lao của bà nên rất nể . Thừa cợ , bà nhờ hắn tìm cách giúp chồng ra tù . Hắn hỏi tại sao bà không nhờ trực tiếp Sáu Tây giúp tiện hơn ? Thêm một lần hắn được học bài học vỡ lòng do bà dậy để khôn thêm . Bà nói đây là lệnh kín của Sáu Tây giao cho hắn phải tuyệt đối giữ bí mật như mọi công tác trước đây. Cấm hỏi han lôi thôi ! Hắn chỉ còn nước lặng lẽ tìm đến tên thủ trưởng trại giam đút mấy cây vàng bảo lãnh cho chồng bà ra ... Thế là sau đó, bà bí mật tổ chức một chuyến vượt biên tại Vũng Tàu mang cả gia đình và số bạn bè cùng đi tới đảo thành công, và sau đó hai vợ chồng và đứa con gái xin định cư sống với nhau một cuộc sống ổn định hạnh phúc tại Canada .

 

Một ban trưa , những tia nắng hực hỡ chiếu qua lần cửa kính vào trong phòng ngủ, bà bước đến nhìn lên bầu trời, thấy mây xanh bay bay, chợt nhớ lại chuyện cũ năm xưa rồi nhìn xuống vườn cây thấy một bông hồng đang nở ...Bà vén mái tóc lên cao lấy kẹp kẹp lại để hở ra cần cổ thon dài, quay ra nói với chồng
- Bụi hồng trong vườn nhà mình lại nở những đoá hoa rực rỡ kia rồi!
Chồng đang nằm trên giường đọc sách, nghe bà nói vội ngồi nhổm dậy bước xuống tiến sau lưng quàng tay âu yếm ôm chặt lấy vợ nhìn xuống vườn .
- Ừ nhỉ, nở đẹp quá !
Mùi hương từ người vợ toát ra thơm nồng quấn quýt thu hút ông chồng theo đà cúi xuống xem hoa để khẽ đặt một nụ hôn vào cần cổ thon dài trắng muốt ấy ...
- Đã đẹp lại hấp dẫn nữa chứ !.
Bà khẽ rùng mình run rẩy ... Tay cầm sợi dây buông màn che nắng xuống rồi nhẹ tay đẩy chồng ra ...
- Anh coi chừng đấy, đừng đụng vào ...! Hồng nào mà chẳng có gai !
Ông chồng xoay người vợ lại, đặt lên bờ môi đang hé nở ấy một nụ hôn , rồi ôm cứng lấy vợ rúc đầu vào cổ thì thầm bên tai
- Nhưng may mắn thay trong bụi gai lại có bông hồng !
Qua làm gió thoảng những cánh hồng bên dưới càng lúc càng nở rộ ...

Hết