Hương xưa.

Huy Tưởng

về Lea

Ánh mắt với một chút gì đó thật ngọt ngào, ấm áp; nửa hờn dỗi, nửa tinh nghịch, với cái nhìn thật sắc lẵng. Đã thật lâu lắm rồi Huy mới tìm lại đuợc một thoáng xao xuyến, rung động dù chỉ như một làn gió nhẹ thoảng vuơng mùi hương củ ! Căn phòng chật cứng, ngột ngạt. Huy đứng dậy, bỏ ra ngoài, mong tìm được chút thoáng khí ! Gió đem lành lạnh. Chàng kéo cao cổ áo, nguớc nhìn lên bầu trời đầy sao. Đem thật vắng và buồn, bàng bạc, mênh mông như giọng hát năm nào. “ Đêm xưa là đêm của ngàn sao. Em xưa là dân bộ tộc nào? Sông của biển, thác nguồn của núi. Mây của trời, mộng của chiêm bao...”

Cuộc đời Huy vẫn luôn vương vấn vì những đôi mắt! Nhớ cặp mắt đẹp cuả Hương, cô bé Trưng Vương, với chiếc răng khểnh duyên dáng năm nào, khi chàng còn là cậu học sinh lớp đệ ngu Chu Văn An ngây ngô, khờ khạo, và si tình! Đem mộng mơ thao thức, làm bài thơ tình đầu đời cho đôi mắt nhung của cô bé Bắc Kỳ nho nhỏ! Nhưng rồi gã lãng tử tình si lại vội chóng quên khi tìm đuợc những đôi mắt ngàn sao khác!

Phuợng đến với Huy năm chàng đang học lớp đệ nhất B2 CVA. Nàng ở sát cạnh nhà, lớn hơn Huy hai tuôỉ, học đệ nhất ở Lê Văn Duyệt. Phượng có cặp mắt thật đẹp và buồn. Những đêm ngồi học thi cạnh nàng, Huy vẫn lặng ngắm Phuợng lúc nàng đang lúi húi giải những bài toán luyện thi. Má nàng thuờng đỏ bừng lên mỗi khi gặp phải một câu hòi nào đó thật hóc búa ! Trông nàng lúc đó thật đẹp và dể thương lạ lùng ! Huy ngồi đợi cho nàng loay hoay đến gần bật khóc, mới nhẹ nhàng can thiệp. Huy là dân ban toán của CVA, nên mấy bài toán ban A của nàng đối với chàng chỉ là một chút đuờng trong ly café đắng ! Nhưng chàng cung làm bộ loay hoay, mò mẩm mãi mới giải xong. Rồi làm bộ mệt phờ, ngồi dựa ghế thở dài! Phuợng cuống quýt lăng xăng bên cạnh chàng, nàng hỏi những câu hỏi mà Huy lúc nào cung muốn nghe! “ Huy mệt lắm phải không? Khổ thật! Chỉ tại em ngu quá phải không Huy?! Để em pha nuớc cam đền Huy nhe!” Khi nàng chực rảo buớc, định ra sau bếp làm nuớc cam cho Huy, chàng bật dậy cuời khanh khách. “ Bị lừa rồi nàng ơi! Sao mà dể tin thế, cô bé?!” Phuợng đỏ bừng mặt, ngúng nguẩy giận hờn ! Nhưng rồi tình học trò, mơ mộng, chóng tàn phai! Cung dể phai nhanh như mùi hương vương trên tóc em hôm nào! Năm đó nàng không may thi rớt và sau đó Phuợng lập gia đinh với một tay si quan không quân chỉ sau vài lần quen nhau vội vả. Nàng theo chồng đổi ra tận miền Trung, và Huy không còn nghe tin tức gì về nàng từ dạo đó!

Huy lên học năm dự bị ban Anh Văn Đại Học Văn Khoa Saìgòn sau khi không lọt qua nổi kỳ thi tuyển kỹ sư Hóa Học tại Truờng Kỹ Thuật Phú Thọ ! Lê Khuê Hiệp , CVA , đậu thủ khoa kỳ thi tuyễn kỹ sư Hóa năm truớc; còn Huy, cựu thủ khoa CVA trong kỳ thi tuyển Đệ Thất năm 1962, với hai cái tú tài, một ưu, một bình, lại không thể lọt vào nổi truờng Kỹ Thuật Phú Thọ ! Gia đinh thắc mắc, giận dữ ! Huy chỉ cúi đâu im lặng. Chàng hiểu rõ nguyên nhân hơn ai hết! Vết thuơng sâu kín cuả việc Phuợng đột ngột bỏ đi lấy chồng, không một lời từ giả, đã làm chàng chán nản. Sau khi đâụ tú tài xong, chàng bỏ lên Đalạt để tìm quên, và chỉ trở về truớc hôm thi ba ngày để dự kỳ thi tuyễn mà moị thủ tục gia đinh chàng đã lo sẵn ! .Huy bắt đầu đi làm, dù gặp sự chống đối rất mãnh liệt của gia đình. Chàng giúp việc cho một tờ báo Anh Ngữ xuất bản tại Saìgòn. Luơng huớng khá hậu hỉnh. Buôỉ sáng đi làm, buôỉ chiều đến giãng đuờng. Những chiều thứ bảy, chủ nhật lang thang ở Brodard, Givral; đêm miệt mài ở Queen Bee, Ritz! Sàigòn như một chốn thân quen ôm ấp vô vàn kỹ niệm của một thời để yêu và để nhớ !

Huy tình cờ gặp lại Loan, cô bé Marie Curie học chung lớp 16 với chàng ở Hội Việt Mỹ. Loan cung ghi danh năm dự bị Anh Văn trong khi chờ đợi hoàn tất thủ tục du học tự túc tại Pháp. Loan nhìn Huy ngạc nhiên, “ Huy cung học ở đây à? Mà hình như Huy dân ban B mà? Sao laị học Anh Văn?!” Huy cuời,”Thì học Anh Văn có sao đâu, cung nhu Loan thôi !” “ Em thì khác . Em dốt toán lắm! Vả lại em chờ đi Pháp! Sao Huy không đi du học? Em thấy anh có điều kiện lắm mà ?!” Huy cuời cuời, “ Đợi đi chung với Loan đó! Cho đi không?” “Cho chứ ! Mà có dám theo không nào?!” Cả hai cùng phá lên cuời, sánh buớc vào giãng đuờng. Giãng đuờng mọi ngày rộng thênh thang hôm nay đã đầy ắp nguời. Huy dẫn Loan luồn lách giữa các hàng ghế để tìm chỗ trống. Giờ của thầy Hoan về American Literature. Năm dự bị phải học tỗng quát về English literature, American literature..., French, và Văn Học Việt Nam Đối Kháng Trung Hoa cuả cha Thanh Lãng. Ngoài giờ học, Huy thuờng đưa Loan ra ngồi ở café Hân, nằm bên góc đuờng Đinh Tiên Hoàng cạnh truờng. Chàng thuờng gọi cho Loan một filtre sữa nóng, còn chàng thì một flitre café sữa đá thật đậm. Hai nguời ngồi nhìn từng giọt café đen nhánh nhỏ chầm chậm xuống chiếc ly thủy tinh trong suốt. “ Gọi nắng cho con mê chiều nhiều hoa trắng bay. Cho tay em dài gầy thêm nắng mai. Nắng đưa em về miền cao gió bay. Gọi em cho nắng chết trên sông dài...” Giọng hát miên man, vở vụn trong màu nắng lụa buổi chiều, bàng bạc áo em bay. Huy nhìn sâu vào mắt Loan, chợt giật mình khi tìm thấy trong đôi mắt nhung ấy, một niềm sâu kín u ẩn mà ngày thuờng chàng không hề bắt gặp!

Saìgon đang trình chiếu bộ film ‘ Roméo and Juliette ’ với Olivia Hussey, cô đào trẻ tuổi ,đẹp hồn nhiên như thiên thần. Loan rủ Huy đi xem. Rex chật ních nguời. Bộ phim đuợc chiếu ngày đầu tiên nên rạp không còn một chỗ trống. Các hàng ghế phụ cung đã đầy ắp nguời. Saigòn mang âm huởng của chiến tranh, chết chóc; với những mối tình thật lãng mạn, vội vả , trăn trối, chia xa!! Đó là lý do mà bộ phim romantic tuyệt vời này dù chiếu lại đến lần thứ ba vẫn còn ăn khách! Loan siết tay Huy nhè nhẹ. Trong vùng bóng tối mờ mờ, Huy chợt thấy những ánh sao ngàn trong đôi mắt biếc lung linh huyền hoặc đó!


 

Chiều thứ sáu chàng đến lớp trể vì hôm nay báo có nhiều tin tức mới về mặt trận Tân Cảnh, Kontum. Biệt Động Quân đã tái chiếm căn cứ, đánh tan 2 trung đoàn thiện chiến của Sư Đoàn 308 Điên Biên Bắc Việt, nhưng cung phải gánh chịu những tổn thất nặng nề...! Huy rón rén buớc vào lớp, và ngạc nhiên khi không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của Loan như mọi ngày. Huy ngồi thẩn thờ suốt buổi diễn giảng của Ms Sutherland. Chàng không còn nghe thấy gì cả ngoại trừ tiếng cuời trong như tiếng pha lê vở, khuôn mặt với cặp mắt đen láy và mái tóc demi garcon nghịch ngợm của Loan. “ Huy, em đây! Làm gì mà thừ nguờì vậy? Huy ra ngoài em có chuyện muốn nói !’’ Huy giật mình quay lại. Chàng thấy Loan đang khom nguời, thì thầm bên tai chàng. Huy rón rén, đứng dậy theo Loan buớc ra ngoài. Hai nguời đi dọc theo hành lang. Gíó chiều lồng lộng, mang hơi hám mùa chớm đông cuả Sàigòn, se se lạnh. Giọng Loan thật nhẹ và buồn. “ Em sắp đi rồi Huy! Mọi giấy tờ, thủ tục đã lo xong. Có lẻ khoãng ba tuần nữa là em lên máy bay!” Huy nghe tai mình lùng bùng. Chàng cố nén tiếng thở dài; có một chút gì đó nghèn nghẹn, đăng đắng trong cổ. Chàng lặng lẻ đi bên cạnh Loan, âm thầm nhu một chiếc bóng. “ Sao Huy không nói gì với em?! Huy có biết em không còn nhiều thời gian với Huy nữa không?!” Huy nhè nhẹ gật đầu. Chàng biết rằng thêm một ánh mắt nữa sẽ thoảng qua đời chàng và mãi mãi chỉ để lại những mùi hương vương vấn!

Sàigòn về đem đẹp dịu dàng. Huy đưa Loan vào Brodard. Chàng chọn một bàn trong góc trên lầu. Huy vẫn thích ngồi trên lầu vì thuờng vắng vẻ và riêng tư hon. Chàng gọi cho Loan một ly cam vắt nhỏ, còn cho chàng một chai 33. Huy đốt điếu thuốc, rít một hơi thật dài, mùi Lucky toả bay thơm ngát. Chàng nhìn thật lâu vào mắt Loan. Đôi mắt đẹp ấy giờ nhu vuơng vấn một nổi buồn xót xa, u ẩn! “ They, said some day you’ll find--All who love are blind--when your heart’s on fire, you must realize-- Smoke gets in your eyes....Tears I cannot hide--So I smile and say, when a lovely flame dies--Smoke gets in your eyes--Smoke gets in your eyes.” Giọng hát ấm nồng, da diết cuả nguời ca si da đen ban Platters như quyện với khói thuốc chập chờn, lung linh, hư ảo truớc mắt Huy. Chàng thảng thốt khi thấy khuôn mặt Loan chợt tan loảng, nhạt nhòa như sương khói mong manh...

Bến cảng đêm, buồn hiu hắt. Loan tựa sát vào Huy như muốn giữ mãi chàng trong vòng tay bé nhỏ, mong manh cuả nàng. Huy lặng nhìn ánh đen lập lòe cuả những chiếc tàu đậu ngoài xa. Suơng đem xuống mờ mờ, phủ trắng xoá mặt sông buồn phẳng lặng. Bến cảng luôn luôn là biểu tuợng cuả biệt ly, ngăn cách, chia xa. Loan siết chặt tay Huy. Chàng cảm thấy một luồng hơi nồng ấm chuyền qua nguời chàng. Huy kéo sát Loan vào nguời. Có một chút gì đó mằn mặn trên môi Loan. Huy biết nàng đã khóc. Tiếng còi tàu ai rời bến hụ từng tràng thật dài, khàn đục trong bóng tối bàng bạc những luợn sóng nhấp nhô. “ I saw the harbor lights--They only told me we were parting--Those same old harbor lights--That once brought you to me--I watch the harbor lights--How could I help it? Tears were starting--Good-bye to golden nights--Beside the silvery seas-- I long to hold you dear-- And kiss you just once more--But you were on the ship--And I was on the shore....”

Loan đi Pháp đuợc một năm thì Huy không còn liên lạc với nàng đuợc nữa. Mọi việc đều đổi thay, và thời gian là liều thuốc tiên chữa lành tất cả. Huy lấy thêm đuợc hai chứng chỉ và vẫn tiếp tục làm việc tại tòa báo ở đuờng Pasteur, Sàigòn . Chàng vẫn lang thang như ngày nào. Hình như sau ngày Loan đi, chàng sống khép kín nhiều hơn. Huy cố tránh không trở laị những nơi mà chàng và Loan đã có quá nhiều kỹ niệm. Chiều giãng đuờng sao hoang vắng. Huy châm điếu thuốc, ngôi nhìn mông lung ra ngoài. Nắng buổi chiều nhàn nhạt, một vài tà áo màu tung bay tha thuớt trong sân truờng. Mây vẫn bay trên đầu, và gió vẫn lạnh lùng cuốn hút. Có một chút gì đó nghèn nghẹn trong hồn. Ngàn năm mây vẫn bay và em, cánh chim hải âu vẫn mãi mãi xa xăm biền biệt !

Đem Noel lạnh và buồn. Sàigòn mùa đông thật dể thuong. Huy nhận lời tham dự một buổi ’bal de famille’ tại nhà một nguời bạn củ thời trung học. Chàng đi một mình nên cảm thấy thật bơ vơ lac lõng. Hoàn, nguời bạn và là chủ nhà thấy tội nghiệp, kéo Huy lại giới thiệu cho cô em họ của Hoàn. “ Đây là Thanh, cô em con ông chú, dân Luật! Còn đây là Huy, bạn củ ở CVA, dân Văn Khoa! Hãy tự nhiên nhé.!Thanh, em tiếp dùm ông thần này hộ anh!” Hoàn cuời cuời bỏ đi. Thanh có giọng Bắc thật nhẹ và nụ cuời tuơi. Nàng học ở Gia Long truớc khi lên học ở Luật Khoa. Suốt buổi tối nàng quấn quýt bên Huy, không rời chàng nửa buớc. Hai nguời không biết đã nhảy với nhau bao nhiêu bản rồi. “ Về đâu hởi nguời gái giang hồ đem nay? Đời son phấn làm úa bao ngày thơ ngây...” Thanh như quyện vào Huy trong điệu Boston, cuả bài Lime Light bất hủ. Ánh mắt nàng thật nồng nàn, ngây dại. Huy dìu tiếp nàng bản Tango, La Cumparsita. Từng nốt nhac nhịp nhàng ngây ngất. Mái tóc dài đen nhánh cuả Thanh xỏa tung. Từ ngày xa Loan, lần đầu tiên Huy cảm thấy có một chút gì đó đang vuơng vấn trong lòng!

Tháng muời một, 1971, tòa báo đóng cửa vì không đủ 100 triệu tiền thế chân để báo tiếp tục hoạt động theo lịnh của chính phủ và Bộ Thông Tin. Huy thất nghiệp nên có nhiều thời giờ để đến truờng hơn. Thỉnh thoảng chàng cung ghé thăm Thanh rủ nàng đi ciné hoặc lên ‘Gode’ ngồi. Chàng tránh Brodard và Hân để tránh gợi lại những kỹ niệm củ với Loan. Dù sao đi nữa Loan cung đã để lại một khoãng trống thật lớn trong tâm hồn chàng, mà Thanh chưa thể nào thay thế đuợc. Huy cảm thấy giữa chàng và Thanh chỉ có thể là một cái gì đó thân mật hơn một nguời bạn thân, nhưng khó là một cặp tình nhân đúng nghia đuợc! Chàng không hiểu vì sao, dù Thanh rất dể thuơng và hồn nhiên!

Tháng 3/ 1975 , quân Bắc Việt mở cuộc tỗng tấn công vào miền Nam, nhằm thử phản ứng cuả nguời Mỹ và sức chiụ đựng của quân miền Nam sau đợt Việt Nam hoá chiến tranh của TT Nixon. Chiến truờng thật đẫm máu và số thuơng vong cuả hai bên đều rất cao! Quân lực miền Nam với sự yểm trợ của không quân Mỹ, nhất là B52, đã chận đứng đuợc quân Bắc Việt taị An Lộc, cửa ngỏ vào Sàigòn cung như tại Thạch Hản, Quãng Trị. Tình hình chiến sự mỗi lúc một sôi động; lịnh tỗng động viên đuợc ban hành. Sàigòn như trong con sốt! Không khí chiến tranh bao trùm khắp thủ đô. Đại Học Sàigòn hầu như tê liệt vì gần nhu 95% các nam sinh viên đều nhận đuợc lịnh gọi nhập ngủ. Bạn bè trang lứa của chàng lần luợt khăn gói lên đuờng. Các khuôn viên Đại Học mọi ngày vẫn tấp nập bổng trở nên hoang vắng, đìu hiu. “ Trả lại em yêu khung trời đại học. Con đuờng Duy Tân cây dài bóng mát. Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngắt. Dấu chân trên đuờng vẫn chua phai nhạt....Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó. Đem dấu chân soi, tuổi buồn ngây thơ. Đem mối thuơng yêu vào miền nhung nhớ. Anh sẽ ra đi chẵng mong ngày về!!..” Tiếng hát nghe thật thiết tha, da diết. Huy tự nhủ, “ Cung đa đến lúc mình phải ra đi rồi! Bạn bè đã bỏ đi hết, mình còn luyến lưu gì nữa! ”

Huy ghé café Văn Hoa, Dakao. Đã lâu lắm rồi chàng mới trở lại Văn Hoa. Huy gọi ly café sữa đá, món ruột của chàng ở đây. Những năm cuối cuả trung học, chàng và đám bạn bè thuờng tụ tập, ngồi nhâm nhi ly café sữa đá và nghe nhạc. Nhạc ở đây lúc nào cung mới, và rất tuyển chọn. Từ Beatles, Bee Gees, CCR, đến Simon & Garfunkle, Mary Hopkins, Carpenters... lúc nào cung sẵn sàng để phục vụ những con sâu nhạc rock. Chỉ hiềm một điều , Văn Hoa không thích hợp lắm với phái nữ vì khách hấu như toàn phái nam và khói thuốc thì nồng nặc! Huy châm điếu thuốc, ngồi nhìn lơ đảng ra ngoài. Tiếng hát ngọt ngào cuả Mary Hopkins qua “ Both Sides Now” , rồi giọng khàn khàn cuả CCR với “ Who Stops The Rain”,” Up Around The Bend ”. Huy thả hồn theo tiếng nhạc, bềnh bồng, sương khói. Con đuờng Trần Quang Khải vẫn tấp nập nguời qua lại. Thành phố như cố giữ một nếp sinh hoạt bình thuờng dù tin tức cho biết chiến sự mỗi lúc một tràn lan. Những ngày cuối này, thôi hãy cố vui cho thật trọn vẹn...!

Huy ghé tạt qua nhà Thanh thông báo quyết định cuả mình. Thanh gục đầu trên vai Huy khóc nức nở. Sàigòn không biết đã nhỏ bao nhiêu nuớc mắt cho những cuộc tình chia xa này! Huy hôn nhẹ lên trán nàng, vổ về, an ủi. “ Có gì đâu mà cô bé lo. Anh sẽ về thăm Thanh thuơng xuyên mà ! ”...Những nụ hôn níu kéo, những vòng tay bịn rịn, những xót xa, rả rời, tiếc nuối . Huy không còn nhớ là mình đã ở lại với Thanh bao lâu nữa! Cặp mắt đẫm lệ cuả Thanh bỗng dưng sao thật giống đôi mắt cuả Loan đêm nào trên bến cảng. Huy biết cho dù những giờ phút cuối chia xa này bên cạnh Thanh, lòng chàng vẫn mãi mãi hướng về Loan !!.

Đalạt, thành phố cuả suơng mù, thông dại, cuả những mối tình mật đắng, tim tím màu penseé nhung nhớ. Huy trở lại thành phố này với balô súng đạn oằn vai ; với những đêm phạt dã chiến rả rời; với những lần tấn công đồi cuả mùa Tân Khóa Sinh mà con nguời trở thành những cái máy, chỉ biết tuân lịnh và thi hành lịnh. Tám tuần lể huấn nhục dài lê thê với bao nhọc nhằn để học làm một nguời lính chiến. Đalạt đêm mùa Noel thật lạnh. Suơng mù phủ trắng xóa. Ánh đèn mờ mờ cuả thị xã lấp lánh đang xa. Huy ngồi gác trong vọng Chúc Động. Điếu Pall Mall của người niên truởng dúi cho chàng vẫn không đủ suởi ấm cái lạnh cắt da cuả suơng muối muà đông. Đêm thật yên tỉnh, trầm lắng. Văng văng tiếng chuông báo lễ nửa đêm từ nhà thờ Con Gà vọng về từng hồi dục dã. “ Silent night. Holy night. All is calm. All is bright...” Tiếng nhạc thánh ca thánh thót, âm vọng từ xa. Huy chợt nhớ Saìgon da diết . Nổi nhớ như những đợt sóng ngầm trào dâng cuồng cuộng. Đêm bỗng dưng nhạt nhòa, vụn vở. Ánh mắt ai ngày nào như những vết cắt nhói từ tim, từ trong vùng suơng mù trắng xoá đàng xa, tha thiết nhìn Huy. Thôi mây ngàn xin trả lại mây ngàn cho dù ngàn sau vẫn mãi còn vuơng vấn!

Gắn Alpha xong thì một phần khóa của Huy đuợc bốc ra Quãng Ngãi công tác dân vận về Hiệp Định hòa bình Paris. Vừa ra tới phi truờng Cam Ly thì bị địch pháo quấy rối. Đơn vị SVSQ đuợc lịnh phân tán mõng để tránh thiệt hại trong khi chờ C130 tới bốc. Mãi đến xế trưa máy bay mới đáp xuống đuợc, sau khi các toán viễn thám cuả ĐĐ Trinh Sát 302 của Tiểu Khu Tuyên Đức đuợc tung lên chiếm giữ các cao điểm quanh phi truờng. Đến phi truờng Chu Lai vào buổi chiều, các SVSQ được đưa về thị xã Quãng Ngãi bằng đuờng bộ. Đêm, thị xã được lịnh báo động đỏ vì địch có thể tấn công truớc giờ ngưng chiến có hiêụ lực. Đơn vị cuả Huy nằm trong tư thế ứng trực sẵn sàng. Gần sáng địch bắn bốn hoả tiển 122 ly vào thị xã, nhưng may mắn không gây thiệt haị gì đáng kể. Buổi sáng bọn Huy đuợc phép ra thị xã để dùng điễm tâm và uống café. Thị xã QN trái với sự suy nghỉ cuả Huy, khá lớn và rất dể thuong. Dân ở đây thuởng thức café cung sành điệu không kém gì Saigòn, Đalạt. Độc đáo là món Lipton chanh với đuờng phèn, xí muôị. Uống một lần là không thể nào quên được vì ngon hon cả Lipton ở La Pagode. Nhạc thì hay không khác gì nhạc ở Hầm Gió hay Datenla cuả Sàigòn. Vẫn những bài tình ca tiền chiến, những bản nhạc tình cuả TCS, Phạm Duy, Truờng Sa, Ngô Thụy Miên...

Bọn Huy ở laị thị xã đúng hai ngày thì đuợc lịnh phân phôi về các chi khu. Toán của Huy đuợc đưa về công tác tại chi khu Mộ Đức. Dọc quốc lộ từ thị xã về chi khu, cờ xanh đỏ sao vàng của Mặt Trận cắm tràn ra tận mép đuờng. Không khí cực kỳ căng thẳng vì địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Huy ghì chặt khẩu M16 trong tay, dõi mắt nhìn những ruộng lúa xanh rì màu mạ non nằm trải dài theo quốc lộ. Chàng ngạc nhiên khi thấy quê huong mình thật đẹp. Những ngôi nhà tranh nho nhỏ ẩn hiên đang xa. Lác đác vài hàng cau nhà ai , hoa nở trắng ngà, chùm trái tròn trỉu nặng. Từng cụm dừa xanh cao vút, tàng lá xum xuê, rợp bóng. “ Anh về qua xóm nhỏ. Em chờ duới bóng dừa. Nắng chiều hôn mái tóc.Tình quê huong đơn sơ. Quê em nghèo cát nóng. Tóc em lúa vừa xanh. Anh là nguoì lính chiến. Áo bạc mầu đấu tranh....” Quãng Ngãi cuả tình quê huơng là đây sao?! Huy tự nhủ; chàng không ngờ một địa danh gây nhiều ấn tuợng cuả hiểm nghèo, chiến tranh, chết chóc như QN lại nên thơ,nồng nàn, và đáng yêu nhu vậy!!

Đem ba muơi tết thật buồn. Cái tết đầu tiên xa nhà càng làm những chàng lính trẻ buồn xơ xát hơn. Buôỉ chiều Trung Tá Chi Khu Truởng xuống thăm, có nhả ý tăng cho cả toán hai chai Martel để đón giao thừa. Ly ruợu mừng xuân cay xè cổ họng. Cả bọn uống ‘sec’ vì không thể ra ngoài để mua nuớc đá đuợc. Huy đốt điếu thuốc. Điếu Lucky cuả khẩu phần Ration C này đậm đà hơn loại Lucky thuờng bán ngoài thị truờng. Huy rít từng hơi dài, khói ấm nồng buồng phổi. Đêm trừ tich sao hoang vắng. Thỉnh thoảng một trái hỏa châu đuợc bắn lên, sáng rực một góc trời. Văng vẵng đâu đây tiếng đại bác bắn cầm canh như nhắc nhở cuộc chiến vẫn chưa tàn cho dù đã có hiệp định hòa bình, ngưng bắn !!

Sáng mồng một, Huy và các bạn chia nhau đi chúc Tết đồng bào trong quận. Dân chúng ở đây thật hiếu khách. Họ đón tiếp bọn Huy , dù trong tình trạng nghèo khó của chiến tranh, vẫn bằng những tách trà sen thơm ngát, những lát bánh nổ trộn gừng, ngòn ngọt , cay cay nhu cả một tấm lòng yêu thuong dành cho các chàng lính trẻ. Huy cảm thấy ngâm ngùi. Dân tộc mình thật đáng thuong và tôị nghiệp. Hết thế hệ này đến thệ hệ khác vùi dập trong cái tàn nhẫn cuả chiến tranh chết chóc; biết bao tuổi trẻ và tưong lai đã tan nát vì những chiêu bài, những mỹ từ giết nguời mà các thế lực đã nhân danh để đưa anh em, huynh đệ vào cảnh tuong tàn cốt nhục, tận tình giết chóc nhau như loài dã thú say máu nguời !!! Những ngày kế tiếp, bọn Huy bắt đầu công tác chính huấn và dân vận, tiép xúc với đồng bào các giới để giải thích về những thành quả mà chính phủ VNCH đã đạt đuợc trong hiệp định hoà bình ký kết ngày 27/1/1973 tại Paris, Pháp Quốc....

Nhung rồi địch bắt đầu vi phạm lịnh ngừng bắn. Các don vị của những công truờng chính qui Bắc Việt từ những vị trí chiêm đuợc tại vùng núi truớc giờ ngưng chiến có hiệu lực, đánh tràn xuống. Phía Đức Phổ, địch chiếm cửa khẩu chiến luợc Sa Huỳnh giáp ranh tỉnh Bình Định; về phía Mộ Đức, đich đánh chiếm các cao điểm ở Chu Me, Thạch Trụ, với ý định cắt đứt trục giao thông trên Quốc Lộ Một. Tình hình hết sức khẩn truơng vì SĐ 2 Bộ Binh đã trải quân quá mỏng để giữ đất, nên không còn quân trừ bị để phản kích. Bộ Tỗng Tham Muu lập tức điều động Liên Đoàn 6 BĐQ từ chiến truờng An Lộc ra, và bốc LĐ7 BĐQ từ mặt trận Quãng Trị về, cùng với LĐ 1 BĐQ làm nổ lực chính cho cuộc phản công với các LĐ BĐQ 12 và 15 Chiến Thuật làm lực luợng trừ bị. Chiến truòng trở nên khốc liệt với số thuơng vong rất cao cho cả hai bên. BĐQ phải đánh chiêm từng vị trí, từng cao điễm địch đã đóng chốt sẵn để tử thủ; phải vuợt qua những bãi mìn địch đã gài sẵn để chờ ta, và nhất là hoả lực pháo năng cuả địch bắn tập trung vào đuờng tiến quân của quân ta, nên phải gánh chịu những thiệt hại rất nặng nề. Bộ Chỉ Huy Hành Quân cuả LĐ 6 BĐQ đóng ngay tại Hội Truờng Chi Khu cùng chỗ với toán SVSQ công tác. Mặt trận mỗi lúc một nặng và thuơng binh chở về mỗi lúc một nhiều. Bọn Huy phải dọn ra ngoài nhuờng chỗ trống cho một bịnh viện dã chiến bỏ túi đuợc thành lập để điều trị khẩn cấp, tạm thời các thuong binh bị thuơng nặng trong khi chờ đợi trực thăng tản thuơng bốc về điều trị tại các Quân Y Viện. Tiếng rên la, kêu khóc cuả các thuơng binh; xác các tử si phủ poncho xám kín mít, hoặc bó chặt nhỏ như một đòn bánh tét những phần thân thể còn sót lại cuả binh si bị trúng mìn hay bị sơn pháo địch bắn thẳng. Mùi ether nồng nặc quyện lẫn với mùi máu khô tanh tuởi làm Huy muốn lợm giọng, chàng vội vả buớc ra ngoài. Huy đốt điếu thuốc, chàng rít một hoi thật dài. Chất nicotine thấm vào phổi, lan nhanh qua máu làm chàng cảm thấy dịu lại. Đêm vẫn yên bình với bầu trời đầy sao lấp lánh. Ánh đèn nhấp nháy và tiếng phành phạch mơ hồ vọng về từ xa cuả chiếc trực thăng tản thuơng đang bay về phía chàng. Có tiêng ai vẳng vẳng trong tần số liên lạc, “ Bạch Điểu! Bạch Điểu! Đây Hắc Hổ gọi ! Nghe rõ trả lời? Whiskey đã đóng thùng sẵn sàng, đang chờ bạn đến bốc !.... Hắc Hổ, Hắc Hổ, Bạch Điểu nghe 5/5! Cho dấu hiệu để tôi nhận đuợc bạn.....” Có ai vổ nhẹ vai Huy, chàng giật mình quay lại. Kim, nguời Thuợng Si Ban 2 cuả Liên Đoàn cuời cuời nhìn chàng, “ Mệt hả Thiếu úy?! Tại ông chưa quen thôi! Chiến tranh là như vậy đó! Chỉ có một điều duy nhất: Giết hay là bị giêt! Thôi vào làm với tụi tôi một ly. Mới kiếm đuợc chai Hennesse ngon lắm !” Đêm chợt rực sáng với ánh hỏa châu bắn soi sáng, khói màu đuợc thả, và hoả pháo đuợc đốt để chỉ điểm cho trực thăng đáp xuống. Huy lặng lẻ theo nguời thuợng si bước vào trong....

Huy gọi filtre café sữa nóng. Thủy Tạ mới buổi sáng đã đầy nguời. Nắng mùa xuân dìu dịu trải dài trên mặt hồ gợn sóng. Mới đây mà đã hơn hai năm; Huy, chàng sinh viên Văn Khoa mơ mộng ngày nào giờ đã trở thành một chàng SVSQ cứng rắn, với làn da sạm màu suơng gió. Huy lơ đảng nhìn về phía đồi cù. Nắng đã lên cao, vuơng những vệt óng ả lên màu cỏ non xanh muợt. Hàng thông già cao vút đàng xa, gió thổi nhè nhẹ, mơn man, rì rào. Huy nhấp một ngụm café. Chàng đốt điếu thuốc. Mùi Lucky toả bay thơm ngát. Đà Lạt mùa xuân với nắng ấm dịu dàng và hoa anh đào nở rộ. Những chùm anh đào đỏ hồng, mơn mởn như những cô gái cao nguyên má đỏ, môi hồng, đang thẹn thùng, e ấp khoe vẻ xuân thì truớc làn gió xuân dập dìu ong buớm. Đà Lạt đối với Huy không có gì xa lạ. Thời dân sự, hầu như năm nào chàng cung đặt chân lên thành phố này. Cung có một vài kỹ niệm nhè nhẹ với vài cô bạn cuả mấy đứa cháu gái học Trung và Đại học ở đây; nhưng rồi cung chỉ là ‘ từng nguời tình bỏ ta đi như những giòng sông nhỏ ’, chỉ còn thoảng lại một chút gì để nhớ mà thôi ! Huy chợt bật cuời khi nhớ đến lời bình phẩm của cô cháu gái “ Chú giờ trông đạo mạo như một ông thầy tu! Ai mà dám rớ tới ông !!” Có tiếng cuời lãnh lót, vang vọng từ xa. Huy ngoái nhìn ra ngoài . Mấy cô gái đang nghịch ngợm với những chiếc ’ pédalo ’ giữa hồ, đạp vòng vòng như lần đầu tiên chàng cầm lái chiếc tác ráng ở miền Tây, suýt chút nữa là hất tung cả bọn xuống giòng sông Cái Bé, Kiên Bình, Rạch Giá ! Huy chợt nhớ tới sáu tháng sình lầy nuớc đọng cuả đợt công tác ở miền Tây, mà những dấu ấn để lại thật khó phai mờ trong tâm trí chàng...

Tháng 6/1974.....
Buổi chiều trên sông Cái Bé thật êm đềm. Nắng hanh vàng trên những cụm tràm bên kia sông, vuơng dài trên giòng nuớc đùng đục, lững lờ, uốn khúc ra tận ngã ba Đầu Sấu. Huy ngồi trên nóc hầm ven bờ sông lơ đảng nhìn những cụm lục bình nổi lềnh bềnh trên mặt nuớc. Từng đàn cò trắng bay luợn tìm mồi, lủ luợt kéo nhau về rừng tràm Bà Dụ, chen chúc, lao nhao trắng xóa một vùng. Huy đốt điếu thuốc, thả hồn theo tiếng nhạc vọng ra từ chiếc transitor cuả nguời thuợng si già thuờng vụ Đại Đội. Bài Nắng Chiều cuả Lê Trọng Nguyễn
“ Qua bến nuớc xưa lá hoa về chiều. Chạnh lòng mềm đưa trong nắng lưa thưa. Khi đến cuối thôn chân buớc không hồn. Nhớ sao là nhớ những ngày còn thơ... Nay anh về qua sân nắng. Chạnh nhớ câu thề tim tái tê. Chẳng biết bây giờ nguời em gái duyên ghé về đâu? ... Anh nhớ thiết tha duới tre lá ngà. Gợn buồn nhìn anh, em nói mến anh. Mây luớt thuớt trôi khi nắng vuơng đồi. Nhớ em diụ hiền, nắng chiều ngừng trôi...” Huy chợt cảm thấy một nổi buồn nhẹ nhàng, nhưng man mát, ngậm ngùi len lỏi qua hồn. Huy hiểu chàng đang nhớ tới Loan! Có tiêng gọi cuả Nhẫn, tay Chuẩn Úy ĐĐ phó. “ Ê, Huy! Đaị Bàng muốn gặp ông! “ Huy đở ống liên hợp trên tay Nhẫn. Tiếng Đ/U Tiểu Đoàn Truởng vọng ra từ trong máy. “ Hồng Hà đó hả? 36 đây. Sao, khoẻ không? Nói chim uyên Non Nuớc thu xếp gia đinh rồi hai thằng qua đây gặp tao một chút. Có chuyện cần bàn với tụi bay.’’ Nhẫn dặn dò Thuợng Si Ngưu trông coi ĐĐ, rồi cùng Huy thả bộ qua Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn cách đó chừng vài trăm thuóc. Nắng trải dài loang lổ như những đốm hoa dù trên con đường đất nhỏ sâm sấp sình lầy. Đaị úy Đễ bắt tay Huy, rồi kéo chàng vào trong. “ Ê ! Vào đây làm một ly mầy. Buồn buồn kêu tụi mầy qua làm bậy vài ly chơi! Có mấy két 33 tụi tiếp liệu mới đưa vào.” Huy tiếp ly bia trên tay Đ/U Để, chàng uống một hơi hết gần nửa ly. Vị bia nhân nhẩn, ngòn ngọt, mát lạnh làm chàng cảm thấy dễ chịu. D/U Đễ là một si quan già dạn dày chiến trận , từ một anh binh nhì leo lên tới ba bông mai vàng với ba muơi năm truờng nằm bờ, ngủ bụi. Tính tình ông cởi mở và dể chiụ nên đuợc lòng mọi nguời. “ Hai thằng bay trông coi ĐĐ cẩn thận cho tao. Ông Nghiệp (ĐĐT) hai tuần nữa mới trở về coi ĐĐ. Tình hình coi bộ căng thẳng đó. Phòng nhì Tiểu Khu cho biêt tụi nó đang chuẩn bị chiến dịch tấn công một số các đơn vị diện điạ cuả mình để tạo uy tín về tâm lý. Đã có lịnh bỏ bớt một số đồn ở xa, khó phòng thủ, rút về những đồn có khả năng tự bảo vệ được. Tụi bay nhớ nhắc nhở con cái cẩn thận nghe. Thằng Huy mặc dầu chỉ về đây công tác, nhưng với tình hình này cung nên phụ một tay với thằng Nhẫn trông coi ĐĐ, vì dù sao đi nữa mầy cung là si quan nhà nghề, sống bằng binh nghiệp mà ! OK! Uống đi tuị bay!” “ Cạn ly , 36 ! OK! Dzô! ”....

Nửa đêm địch bắn quấy rối Tiểu Đoàn. Cối 82 và đại liên 12 ly 8 của địch hạ nòng bắn thẳng vào ĐĐ 1 và 2 noi có Thu và Điạ, hai nguời bạn cùng khóa cuả Huy đang công tác. Tiếng la ơi ới trên tần số liên lạc.” Trình Thẩm Quyền, tụi nó dzua tôi bằng 12 ly 8! Thẩm Quyền cho ông già 60 ho vài phát! OK! kéo về phải 50, xa hơn 100!....” Tiếng đạn cối nổ, tiếng đum đum cuả phòng không địch, tiếng bụp bụp cuả hoả châu bắn soi sáng từ khâu cối 81 cuả tiểu doàn, tiếng la ó trong máy truyền tin..., tất cả tạo thành một âm thanh hổn loạn, căng thẳng cuả một đêm nơi tiến tuyến, nằm chờ địch...đánh!! Gần sáng thì địch tấn công ĐĐ biệt lập, cách Huy hơn hai cây số, nơi Dung, một nguời bạn thân cùng khóa Huy đang công tác. Trong vòng một tiêng đồng hồ, tiêủ đoàn đặc công đich tràn ngập đơn vị của Dung! Dung, tay Trung Úy ĐĐT, và hầu hết đaị đội đều tử trận! Vỏn vẹn chỉ còn ba binh si còn sống sót, tháo chạy đươc về! Những ngày kế tiếp, tình hình cực kỳ căng thẳng. Địch tràn ngập Tiểu Đoàn Đia Phuong Quân ở Kiến An, cách Huy khoãng 10 cây số đường chim bay. Ba ngườì bạn cùng khóa với Huy tai đây đều bị mất tích cùng với bộ chỉ huy Tiểu đoàn. Ở Tân Bằng, Cán Gáo địch tấn công các tiểu đoàn Hòa Hảo cuả Trung Tá Cuội, và chính tại đây, Kiên đen, một nguời bạn trong khóa Huy, đã thay thế nguời đại đội truởng bị tử trận, chỉ huy những binh si còn sót laị cuả đại đội , đánh tan tiểu đoàn đặc công K8 cuả địch, với hon 80 xác bỏ lại chiến truờng và hàng trăm vu khí cá nhân, cộng đồng bị tịch thu. Chỉ vỏn vẹn có hơn một tuần lể mà toán SVSQ công tác gồm hai chục mạng đã gánh chịu những tổn thất nặng nề với một tử trận, và ba mất tích !! Bọn Huy được lịnh rút về Bộ Tư Lịnh Quân Đoàn tại Cần Thơ để hội thảo, báo cáo công tác và chuẩn bị cho đợt hành quân kế tiếp...

"Balô lên vai tới miền Tây Đô. Quê hương em xanh, xanh rợp bóng dừa. Đêm ngủ bìa rừng thèm làn môi ấm. Ngọt trái sầu riêng nầy lúc sang mùa..." Men bia lạnh đắng, khói thuốc cay xè mắt. Huy không hiểu chàng đã uống đến chai thứ mấy. Vỏ chai 33 chất đầy bàn. Gió đêm từ bờ sông thổi vào lành lạnh. Đêm trên bến Ninh Kiều yên ả, với tiếng nhạc dập dìu nhè nhẹ, và ánh đèn màu xanh đỏ mờ mờ. Cuộc chiến nghiệt ngả với xuơng máu đổ hàng giờ nơi chiến tuyến chỉ cách đó không xa, chưa đầy vài cây số đường chim bay, và cái yên bình, thụ hưởng dửng dưng nơi thành phố loang loáng ánh đèn điện với phố phường tấp nập người qua lại. Cái nghịch lý cuả chiến tranh là như vậy đó.Thêm vài người bạn của Huy đã gục ngã! TrầnTiến Dũng chết tại Phong Dinh và Thạnh nghé tử trận tại kinh 28, Định Tường, thân thể bị chặt làm ba khúc!! Huy đốt điếu Cravena không đầu lọc, loại thuốc mà Diệp Nguyên Dũng vẫn thích hút. Rót một ly bia. Chàng để điếu thuốc lên thành ly bia, ngậm ngùi." Tụi bay sống khôn thác thiêng về uống một ly bia, hút điếu thuốc cho ấm lòng rồi chia tay. Đã lở chọn binh nghiệp thì đành phải chấp nhận như vậy. Chỉ tiếc là chim bằng đã sẩy cánh quá sớm, khi nguyện ước chưa tròn, ra đi mà lòng vẫn ngậm ngùi, tiếc nuối ! Thôi hãy ngủ yên nhé tuị bay ! Mong nơi cõi bình yên ấy sẽ không còn hận thù, chiến tranh, chết chóc nữa ! Vĩnh biệt!" Đêm về khuya phố phường hoang vắng. Huy nốc cạn ly bia. Chàng đứng dậy lảo đảo bước ra ngoài. Người con gái trong quán rảo bước theo Huy. " Anh về đâu đêm nay, chàng lính sữa cuả em?! " " Không biết nữa. Vì không có chỗ để về!" " Về với em nhe!" Nàng dìu Huy ra chỗ chiếc xe lôi đang đậu chờ khách đêm. Có tiếng máy xe nổ, mùi xăng bốc nồng hăng hắc...

Vị Thanh, Hoả Lựu, Thác Lác, Bà Đầm... và bây giờ là Sầm Giang, Cai Lậy, Cái Bè, những điạ danh mà dấu giầy Huy đã đi qua, đẫm ướt sình lầy. Mỷ Tho, thành phố sông Tiền, với áo em trắng quá nhìn không ra, và những con đường học trò đầy lá me bay . Thành phố nầy thật dể thương và thơ mộng. Huy ngồi uống bia ở một quán nưóc ven bờ sông. Đêm về dìu dịu. Huy đốt điếu thuốc, chàng mhắm mắt, ngã người lên thành ghế. Hai mươi mốt ngày ròng rả, lội miệt mài với Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 12, SĐ 7 BB, để lùng sục một đơn vị quân Bắc Việt có hai khẩu pháo lớn do bốn con trâu kéo từ Bà Tồn, Cai Lậy, ủi qua tới Ba Rày, Cái Bè, không hề thấy bóng dáng đường lộ! Chỉ nhân tiếp tế trong vùng rồi lội tiếp. Buôỉ chiều vuợt sông Ba Rày dưới cơn mưa như trút, không còn thấy được gì ngoài phạm vi năm thước. Đêm dừng quân trong vùng địch, trời tối đen như mực. Múc vội ca nước từ con lạch nhỏ kế bên đổ vào bịch gạo sấy. Lịnh không được đốt lửa trong vùng địch. Huy cố nuốt miếng cơm gạo sấy khô rốc, tẩm mùi bùn hăng hăng. Toàn bộ áo quần và đồ lặt vặt cuả chàng đều ướt sũng trong cơn mưa chiều và lúc vượt sông. Huy thấy thèm một điếu thuốc vô cùng. Thọ, tay Trung Úy ĐĐT, xoay xở đâu đưọc một bình ton rượu đế nếp, rót cho chàng một ly, " Uống một ly cho ấm mầy ! Mầy chưa kinh nghiệm nên không chuẩn bị. Hành quân vùng này là phải chuẩn bị nylon để bọc đồ đạc cho khỏi ướt. Lần sau nhớ nghe thằng em. Mầy nằm với thằng Quang. Tao có dặn nó lo chỗ ngủ cho mầy rồi. Có gì thì phóng xuống cái hố trước mặt. OK! Lo thân đi thằng em. Tao phải bung thằng trung đội một và hai ra xa một chút, không thì chết cả lủ!" Thọ chấm mấy điểm tác xạ tiên liệu đêm xong, ra dấu cho Huy đi ngủ. Đêm trong vùng địch im ắng muốn nghẹt thở. Lau sậy v_e0 sình lầy sâm sấp làm Huy ngứa ngáy khó chiụ. Chàng trăn trở một lúc, rồi mệt mỏi thiếp đi... Lúc Tiểu Đoàn rút ra, ĐĐ Huy đi đoạn hậu, địch chặn đánh Bộ Chỉ Huy TĐ và hai ĐĐ đi đầu. Cối 82 địch dập khoãng hai chục trái vào đội hình cuả TĐ, đồng thời hoả lực súng cá nhân, thượng liên và B40,41 cuả địch bắn vào hông trái cuả TĐ. ĐĐ cuả Huy được linh toả ra bảo vệ không cho địch đánh tập hậu, ĐĐ2 và Trung Đội Trinh sát cuả TĐoàn được lịnh vòng lại đánh thốc vào sườn địch. Pháo từ Sư Đoàn bắt đầu bắn điều chỉnh trên vị trí địch. Đạn khói vừa tan thì mười tràng đạn nổ lập tức dập vào mục tiêu. Bụi khói và bùn sình văng tung tóe. Địch rút lui sau hơn một giờ tấn công vô hiệu quả. Tâm, người bạn cùng khóa Huy, đi với ĐĐ2 bị một miểng đạn cối vào tay, nhưng may mắn chỉ bị thương nhẹ. Toàn bộ Tiểu Đoàn được lịnh vượt sông Ba Rày, rút về tiền cứ Trung Đoàn tại Bà Tồn, Cai Lậy. Bọn Huy được bốc khỏi vùng hành quân, về lại Sư Đoàn, để chờ về Quân Đoàn nhận lịnh. Huy đứng dậy, tới quầy trả tiền, rồi bước ra ngoài. Trời khuya, sương xuống lạnh; phố buồn hoang vắng. Tiếng giày đinh gỏ nhịp lẻ loi trên con đường dài vàng vọt ánh điện đêm...

Những ngày phép ngắn ngủi ở Sàigòn, Huy ghé thăm Thanh, rủ nàng đi ciné và nghe nhạc. Bộ phim Dr. Zhivago với Omar Sharif và Julie Christie đang trình chiếu tại Eden. Huy mua vé xong, đưa Thanh vào rạp tìm chỗ ngồi. Phim thật cảm động với cảnh nước Nga trong thời hổn mang của cuộc nội chiến Quốc-Cộng mà mọi sự đổi thay đều như bứng tận gốc rể; và sự xa xót, khổ đau, mất mát cuả giới trí thức tư sản trong xã hội Nga, mà Zhivago và Lara là những biểu tượng, điển hình cho cái oan trái, nghiệt ngả trong buổi giao thời rẩy đầy biến động, tang thương này ! Cảnh cuối cùng là lúc Zhivago gục ngã khi đuổi theo môt người đàn bà có dáng dấp giống Lara trong nhà ga xe điện chen chúc người cuả thành phố Moscow thời Cộng Sản Sô Viết. Thanh gục khóc trên vai Huy. Chàng cảm thấy ngậm ngùi cho đoạn kết cuả một chuyện tình oan khiên, lãng mạn trong một thời buổi đảo điên cuả mọi giai tầng xã hội, một điều mà chàng không hề nghỉ rằng chỉ vài tháng tới đây chính bản thân chàng và bao gia đình cuả miền Nam tự do phải cuối đầu gánh chịu! Đó là lần gặp gở cuối cùng cuả chàng và Thanh. Khoảng hai tháng sau, Thanh theo gia đình qua Belgium, nơi ông thân sinh nàng được bổ nhiệm vào một chức vụ ngoại giao tại toà đại sứ VNCH ở đây. Huy không hề gặp lại nàng từ dạo đó !....

10/03/1975 địch tấn công Ban Mê Thuột. Hai ngày sau thì Ban Mê Thuột mất. Toàn bộ vùng Cao Nguyên rúng động! Tưóng Phú không hiểu vì một sai lầm chiến lược về quân sự hay một sự sắp xếp chính trị nào đó đã bỏ trống thủ phủ của vùng cao nguyên cho sư đoàn F10 cuả địch tràn ngập, mở đầu cho việc triệt thoái hổn loạn khỏi Quân Khu 2. Bọn Huy đang tập dợt lể mãn khóa thì được lịnh điều động ra trấn giữ những vị trí trọng yếu cuả tiểu khu Tuyên Đức cho các đơn vị cơ hửu cuả TK được rảnh tay bung ra làm một tuyến phòng thủ từ xa. Đàlạt những ngày cuối trông thật tội nghiệp. Phố xá hoang vắng; hàng quán mở thưa thớt. Huy được vài giờ phép đặc biệt ra thị xã để mua một số đồ dùng cá nhân cần thiết. Chàng ghé phở Bằng ăn vội một tô, rồi vòng qua Café Tùng. Quán vắng và nhac nhè nhẹ thật buồn. Huy gọi ly café sữa nóng. Chàng đốt điếu thuốc, ngã người lên thà0nh ghế. Giọng hát ai nghe buồn buồn " Trên cao là đồi thông. Bước xuống kia là người em gái. Ôi con đường xanh xao như máu suối tóc em mang....Người yêu dấu tôi xa em rồi. Người thương mến tôi xa em rồi. Đàlat ơi nhớ phút chia ly. Hồ Than Thở khóc suối Cam Ly...Tôi yêu một chiều thôi. Nắng sẽ tươi bên đường em sống. Ôi! Đalat cho tôi bao lần yêu em..." Hơn hai năm ở thành phố này đủ quá nhiều kỹ niệm. Tuy Huy vẫn lưu luyến Sàigòn hơn vì chàng có biết bao kỹ niệm ở đó; nhưng trong những ngày biến động như thế này, chàng cảm thấy thật gần gủi với Đalat. Chưa bao giờ thành phố này trông ảm đạm, bơ vơ, tội nghiệp và đáng yêu như vậy ! Huy chợt cảm thấy một nổi xót xa, thương cảm nằng nặng trong hồn...

Đêm rút lui nghiệt ngả ! Trung đội Trinh Sát của Huy là đơn vị cuối cùng rút khòi quân trường. Thành phố Đàlat chìm trong bóng tối. Nhà máy đèn, kho đạn và các phương tiện quân sự khác đều được phá hủy. Lửa bốc cháy hừng hực từ kho nhiên liệu cuả tiểu khu sáng rực một góc trời. Đêm vở tung với lửa khói mịt mù và tiếng đạn dược bị phá hủy nổ rền khắp nơi. Từng đoàn người gồng gánh lủ lượt kéo nhau rời thành phố trong cái hoảng loạn chưa từng có. Đêm hổn mang đất trời tan tát! Vĩnh biệt Đàlạt, xứ mù sương thông dại, với mùa xuân đỏ hồng hoa anh đào nở rộ. Vĩnh biệt Đàlạt với nắng sớm vương trên những cành glaieul còn đọng giọt sương mai; với bạt ngàn màu pensée nhung nhớ ! Vĩnh biệt Đàlat với những đêm trăng sáng vằng vặc trên vườn mimosa nhà ai hoa nở vàng, lá bạc, màu óng ánh ! Có l 883?nh vượt đèo Sông Pha trước nửa đêm. Huy xốc lại balô cúi đầu lầm lủi bước trong làn sương muối lạnh buốt người. Đêm Tây Nguyên trời không muốn sáng...??!

Huy về trình diện Bô Chỉ Huy BĐQ tại trại Đào Bá Phước, góc đường Tô Hiến Thành. Chàng được nghỉ phép ba hôm chờ lịnh phân phối về các Liên Đoàn BĐQ đang được tái phối trí để thành lập sư đoàn. Tình hình chiến sự mỗi lúc một bi thảm. Tuyến phòng thủ tại Phan Rang đã vở, tướng Nghi bị bắt sống cùng với bộ chỉ huy tiền phương tại đây. Quân ta bỏ Bình Tuy, rút về lập tuyến phòng ngự tại Long Khánh. Các sư đoàn quân Bắc Việt đang từ từ siết chặt vòng vây. Sư Đoàn 18 BB đánh vùi với các công trường 5 và 7 chính qui Bắc Việt tại thị xã Long Khánh. Địch khựng lại sau khi ăn trọn hai quả CBU xoá gần sạch hai sư đoàn quân địch. Lữ Đoàn 3 Dù được tung lên Long Khánh để cùng với SĐ18 làm một nút chặn cuối cùng không cho Bắc Quân tiến về phía thủ đô. Sàigòn những ngày hấp hối đầy hoang mang, xao động. Từng làn sóng người đổ dồn về phía sân bay Tân Sơn Nhất và khu vực toà đại sứ Mỹ. Có tin Mỹ sẽ bàn giao Sàigòn cho Mặt Trận Giải Phóng nên mọi người đều cố tìm cơ hội thoát thân. Chưa bao giờ Huy cảm thấy xót xa, bùi ngùi như vậy! Tuy sinh trưởng nơi xứ Thần Kinh thơ mộng, nhưng hơn sáu tuổi Huy đã theo gia đình vào Saigòn sau khi ông cụ thân sinh ra Huy mất, nên thành phố này đối với chàng có biết bao là kỹ niệm. Thời tiểu học lang thang đi thả diều, bắt dế cùng với đám bạn bè lối xóm. Rồi những năm đầu trung học theo đám bạn đi bẻ me keo, tắm sông; những chiều đá banh bầm tím cẳng chân; đêm học thi suốt sáng với đám bạn thân cùng lớp năm đệ nhị, đệ nhất ở CVA. Những mối tình học trò hồn nhiên nên thơ cuả thời mới lớn. Tháng ngày đầy hoa mộng thời học ở Văn Khoa. Bao kỹ niệm khó quên với Loan, người con gái mà suốt đời Huy không bao giờ quên được vì sẽ không bao giờ chàng tìm được một hình bóng thứ hai! Tất cả những kỹ niệm ấy như những ràng buột vô hình gắn bó Huy với thành phố này. Làm sao có thể quên được? Có những trân quí ngọc ngà không thể nào để mất cho dù phải trả giá bằng chính sinh mạng, xương máu của mình !

Huy ghé tạt vào Văn Khoa. Sân trường im vắng. Chàng đi bộ lên lầu. Huy đứng tần ngần trước cửa lớp. Những hàng ghế không người, bụi phủ .Tấm bảng đen với những vệt phấn trắng vẫn còn chưa xoá hết. Cảnh củ còn đây, người xưa nay về đâu? Gió chiều như thì thầm gợi nhớ. Mây trắng vẫn bay, bàng bạc trên đầu. Đã xa quá một thời hoa mộng mà đời người chỉ có được một lần để yêu và để nhớ. Tháng ngày đã qua mấy ai tìm lại được?! Kỹ niệm chỉ như một mùi hương gió thoảng, ngọt ngào, nhè nhẹ qua hồn, rồi vụn vở, biến tan. Huy quay bước xuống lầu. Hình như trong màu nắng lụa chiều nay có tiếng ai cười lảnh lót như ngàn pha lê vở...

Mười hai giờ ba mươi phút ngày ba mươi tháng tư năm một chín bảy lăm, tướng Dương Văn Minh, quyền Tổng Thống VNCH trong một thông điệp ngắn phổ biến qua hệ thống truyền thông quốc gia, ra lệnh cho các đơn vị còn lại cuả quân lực miền Nam buông vũ khí, đầu hàng vô điều kiện !! Thế là hết! Huy sững sờ ôm mặt. Chiếc béret nâu, màu máu đọng, từ trên đầu chàng lạnh lùng rơi xuống đất...

Có bước chân ai nhè nhẹ đàng sau. Huy giật mình quay lại.Trong bóng tối mờ mờ, Huy chợt thấy đôi mắt biếc long lanh, huyền hoặc của năm nào đang nhìn chàng tha thiết. " Đêm biến thành băng giá hết rồi. Từ khuya khoắt ấy rất xa xôi. Em đem trăng đến bên lầu hẹn. Thấm ướt tình ai chút ngậm ngùi !..."

HUY TƯỞNG                                        

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Email : ctctkhoa4@yahoo.com