Thơ .....

......

Ta sống mãi trong niềm thương nỗi nhớ
Thuở tung hòanh hống hách những ngày xưa
Nhớ cảnh sơn lâm với bóng cả cây già
Với tiếng gió gọi ngàn với giọng cười thét núi

Còn đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta lặng ngồi mơ tưởng ánh trăng tan
Đâu những chiều mưa động bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới ....

trích thơ Thế Lữ


Thoáng Xuân Về, Nhớ Bạn * Nguyễn Kiến Tạo

* tặng bạn tôi đồi 4648

Mai lại nở nơi quê nhà yêu dấu,
Có nở trên môi những bạn già,
Ta vẫn hoài mong ngày nắng đẹp,
Về thăm Bằng Hữu một thời xa…

Hai trăm lẻ chín chàng trai trẻ
Mơ lửa Lam Sơn, mộng diệt hồ
Mài gươm bao độ trăng Dalat
Chưa tuốt trần gươm…lệnh hạ cờ

Từ đó bao mùa Xuân ly biệt
Người đi, lắm kẻ chẳng quay về
Vượt ngục, rừng sâu thành huyệt mộ
Hồn hẳn nương theo bóng Quốc Kỳ …

Có đứa dập vùi trên biển cả
Tan tành giấc mộng một kình ngư
Đứa vẫn chôn chân vùng kinh tế
Cầy mãi, tương lai vẫn mịt mờ…

Bao nhiêu đứa đã nên danh phận
Mà không làm nổi một mùa xuân
Mà vẫn quẩn quanh vòng cơm áo
Đâu rồi Đại Nghĩa, đâu Chí Nhân…

Xuân về, ta điểm danh đồng đội
Ai còn, ai mất giữa trần gian
Ba mươi năm đã rời tay súng,
Cuộc chiến trong ta vẫn chẳng tàn…

Ta khóc, thương chào người đã khuất
Ra đi chưa thỏa chí tang bồng
Thương ơi những kiếp trai thời loạn
Như cánh diều băng giữa bão bùng…

Còn bao nhiêu đứa trên trần thế
Gom về đây, dựng lại mùa Xuân
Cho bạn bè ta cùng ngẩng mặt
Trả một lần xong món nợ trần…

WA, 2004

Gọi mùa yêu thương * Phạm ngọc Định

Quen nhau từ năm tháng
Ngàn xa anh đến đây
Đời anh bao đắng cay
Đã qua nhiều lưu đầy

Quen nhau từ năm tháng
Ngàn xưa em đến đây
Đời em bao đắm say
Ước mơ phồn hoa đầy

Quen nhau từ năm tháng
Ngàn xưa như ngàn sau
Cuộc đời là bể dâu
Tình yêu là muôn màu

Quen nhau từ năm tháng
Làm sao ta có nhau
Đời ta đến mai sau
Mộng yên vui dài lâu

Quen nhau từ năm tháng
Nào ai luôn đợi ai
Thời gian qua bờ vai
Dấu yêu qua bờ môi

Quen nhau từ năm tháng
Nào ai luôn cùng ai
Thời gian bao mờ phai
Giấc mơ hoa ngàn khơi

Quen nhau từ năm tháng
Ngàn sau như ngàn xưa
Đầy trời bao gió mưa
Tình yêu nói sao vừa

Quen nhau từ năm tháng
Ngàn xưa như ngàn sau
Dẫu đời muôn chìm sâu
Tình yêu giữ vẹn màu

Em yêu  * Dương đức Tân

Vẫn muốn nói dù ngôn từ không đủ
Dù sông trôi và núi cứ lặng câm
Nếu ngày tháng có mòn qua lối nhõ
Xin ngàn đời vẫn nói tiếng yêu em

Nghe xa lắm một thời như tưởng tượng
Áo trắng em về đường dốc thông reo
Trong gian nan con người thành tiểu thuyết
Mỗi chuyện tình là mỗi cuộc phong ba

Thời chinh chiến có gì là vĩnh viễn
Thề hẹn nào rồi cũng chỉ ước mơ
Một người đi, một người xa biền biệt
Một người chờ, sầu mộng dệt thành thơ

Xiêm áo đó thà xem như cổ tích
Phấn son chi thêm ngượng cuộc đổi thay
Gánh truân chuyên, tìm anh, sao vẫn nhẹ
Ngàn dặm đừơng, ta vẫn thấy gần nhau

Nếu có hỏi tim ai còn nhịp thở
Nắng còn hồng trên má em xưa
Em áo trắng chiều đi qua phố nhỏ
Xin ngàn đời vẫn nói tiếng yêu em

Luân đôn, tháng 6/ 2003

        thơ Cao Bá Quát

   

 

    Uống Rượu Tiêu Sầu

 

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời
Tiêu khiển một vài chung lếu láo
Ðoạn tống nhất sinh duy hữu tửu
Trầm tư bách kế bất như nhàn
Dưới thiều quang thấp thoáng bóng nam quan
Ngoảnh mặt lại cửu hoàn coi cũng nhỏ
Khoảng trời đất cổ kim, kim cổ
Mảnh hình hài không có, có không
Lọ là thiên tứ, vạn chung

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày xuân thơ rượu


Tản Đà

 

 

Trời đất sinh ta rượu với thơ
Khô ng thơ không rượu sống như thừa
Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ.
Mạch nước sông Đà tim róc rách
Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ.
Còn thơ còn rượu còn xuân mãi
Còn mãi xuân, còn rượu với thơ.