Trường ĐH/ CTCT


Hoa đào đón gió xuân sang
Chiến tranh Chính Trị đón chàng thư sinh
Dập dìu vui điệu quân hành
Thư sinh học bước hùng anh từ rầy
Nơi đây cuộc sống đổi thay
Đêm lo canh gác còn ngày luyện quân
Nắng mưa luyện sống phong trần
Sách đèn luyện để tinh thần thêm cao
Nơi đây cuộc sống dạt dào
Học ăn đúng chỗ, hỏi chào đúng khuôn
Học im, im tựa đêm hôm
Học ồn, ồn tựa sóng cồn bể khơi
Những ngày chủ nhật dạo chơi
Thì đây Đà Lạt là nơi diễm tình
Vườn đời đầy lá hoa xinh
Hồng tươi nở nụ, liễu xanh nẩy mầm
Tiếng thông ru điệu đàn cầm
Thác ngàn vọng một thanh âm xa vời ...
Một ngày lông cánh ra rồi
Chim hồng ngạo nghễ tung trời bốn phương
Đến khi bóng ngã bên đường
Trường xưa bạn cũ lại nương tìm về
Cho người sưởi ấm hồn quê
Cho ta thấy lại lời thề năm xưa
Dù đời gió đẩy mây đưa
Tình người kết lại bài thơ anh hùng
Cao nguyên riêng chiếm một vùng
Anh đào chen chúc rừng thông xanh rì
Rì rào thác nước Cam Ly
Như mừng bạn cũ xa đi mới về
Xuân Hương hồ mộng trăng thề
Như ru tình khách đi về nhớ nhung
Đây hồ Than Thở mơ mòng
Mối tình dang dở buồn không hẳn buồn
Rừng thông uống ánh trăng xuông
Khiến cho khách lạ không buồn không vui
Nơi đây an ủi lòng người
Đau thương dìu dịu buồn vui nhẹ nhàng
Hoa mai lại nở huy hòang
Tuy rằng nở muộn lại càng thêm xuân
Dù cho thế sự xoay vần
Trong ta là cả mùa xuân bốn mùa



1992

 

 


thơ Nguyễn gia Hưng

 


 

 

 

 

Sóng thần ...


Mặt trời hiện nhạt nhòa mặt nước
Sóng nước dâng hất ngược mặt trời
Bạc đầu từng đợt xa khơi
Xô tung các đảo chơi vơi bập bềnh

Vùng Nam Á sóng thần gào thét
Thét bể dâu bao kiếp đổi dời
Nổi chìm , chìm nổi cuộc đời
Lợi danh ,danh lợi bao thời trầm luân

Ôi cảm thấy thương thân phù thế
Bao đợt trôi từ bể ra khơi
Mênh mông mặt bể chân trời
Một vòng ôm xoáy tả tơi cõi lòng

Trời lặng gió , cõi lòng lặng sóng
Bể pha lê lộn bóng rêu xanh
Trời cao mặt nước long lanh
Âm thầm đáy nước ,xây thành đau thương

Đêm trùng dương đêm trường vắng lặng
Muôn vì sao văng vẳng thì thầm
Bể sao gió nẩy phong cầm
Nghe như thiên cổ thanh âm vọng về

Trời về khuya bốn bề rực sáng
Vừng trăng trôi lấp loáng chân trời
Ánh trăng nghìn dậm sầu rơi
Đổ lời than thở chơi vơi trên giòng

Thôi thì thôi một vùng man mác
Bao xác người tan tác gần xa
Non cao hải đảo hiện ra
Một vùng đẫm lệ nhạt nhòa bể xanh

Phải nơi đây bồng doanh quần đảo
Kiếp lãng du người dạo qua chơi ?
Non xanh nước biếc vùng trời
Một lần là cả một đời xa nhau


2005

 

 

Tsunami


Đợt sóng thần lướt qua vài nước
Giữa biển xanh dội ngược tầng mây
Khoá vòng trái đất một giây
Từ nơi lặng lẽ chợt lay động lòng

Thế mới biết trong vùng biển cả
Thay đổi chiều theo ngã phù vân
Từ nơi thăm thẳm hồng trần
Một cơn động đất đổi phần phù lai

Luật vũ trụ an bài như vậy
Cõi hồng trần có thấy được đâu
Nghĩ người có đức từ lâu
Nghiệp xưa đã định duyên sau đợi chờ

Tám cường quốc cùng đưa cứu trợ
Bốn nước đang trả nợ trần ai
Tai trời ách nước còn dài
Thượng huyền trăng xuống đang cài hồn hoa

Bao gương mặt nhạt nhòa sương phụ
Bao xác người ủ rũ tiêu điều
Bóng ai lẩn khuất bóng chiều
Đã về âm cảnh mang nhiều suy tư

Sinh tử đấy bất ngờ phân hoá
Ngày đêm chia nứa quả địa cầu
Âm dương dù cách xa nhau
Một lòng trái đất tâm giao duyên hà

Có những buổi trăng tà êm ả
Ánh vàng soi biển cả mông mênh
Nỗi niềm mặt nước buồn tênh
Một màu man mác dập dềnh hoa trôi

Xem bao cảnh tả tơi nghiệt ngã
Bên biển xanh ,xanh cả cát vàng
Hoa đào soi ánh mơ màng
Cánh hoa lạc thủy đưa hàng lệ qua

Sớm nghe tiếng kèn ma hòa nhạc
Chiều vọng âm tiếng hạc lưng trời
Một vùng Nam Á đổi dời
Người xưa cảnh cũ nay thời còn đâu

Vụt có bóng rồi sau lại mất
Như nắng chiều sáng bật lại tan
Về chi cõi thế mơ màng
Áng mây buổi sớm nắng tàn chiều hôm

Thôi mây hỡi, chớ ôm huyễn hoặc
Và trăng thôi dằng dặc đầu non
Ngày nay trái đất đang mòn
Thì lòng còn động còn cơn sóng thần ...


2005