thơ Nguyễn văn Long.

 

Anh Nguyễn Văn Long đã hoá thành người thiên cổ . Xin thắp nén tâm nhang tưởng niệm anh Chỉ cách đây khoảng tuần lễ , anh mới đề nghị tranglathuy.blogtiengviet.net đăng lại các bài thơ anh làm từ thời học sinh ban C Trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị ( đã đăng trong tập san NGUYỄN HOÀNG CHÂN DUNG VÀ KỶ NIỆM tập 6 , trang 509 - 516 ) cho bạn bè anh đọc lại . Chưa kịp thực hiện , đã bất ngờ bàng hoàng nghe tin anh mất . Xin giới thiệu các bài thơ học trò anh sáng tác từ 40 năm về trước

EM ĐI PHỐ
Em đi dưới phố áo dài
Trắng trong chiều gió gót hài nhẹ tênh
Đất trời có phải mùa xuân
Nhớ người độ ấy ăn năn gọi về

LÊN DỐC
Em đi dáng nhỏ ngập ngừng
Lên con dốc hẹp điệu mừng đôi chân
Trời trong xanh nắng bình yên
Mười lăm tuổi đã mơ duyên hẹn hò

LÀM THƠ
Em tôi mặc áo lụa vàng
Buổi trưa gió thổi muộn màng làm thơ
Trong vườn ngập nắng hoang sơ
Bỗng dưng bảng lảng ý thơ hiện về

EM MANG ÁO MỚI
Em mang áo mới trong ngày mới
Duyên dáng lòng anh ngó mải mê
Áo mới trong chiều hôm gió lộng
Áo màu xanh bát ngát tình quê
Áo mới em mang được mấy ngày
Mà sao tình ý mãi mê say
Em ơi con gái thời xuân sắc
Đừng cho mơ ước quá tầm tay
NGUYỄN VĂN LONG

MAI EM VỀ QUẢNG TRỊ
12/12/2010@20h53 16 lượt xem
Chuyên mục: THƠ VĂN BẠN BÈ, Nguyễn Văn Long

MAI EM VỀ QUẢNG TRỊ

Mai em về Quảng Trị không em?
Về thăm lại chốn ngày xưa tuổi nhỏ.
Gió mùa đông có làm em buốt giá,
Bên trời xa em có lạnh trong hồn?
Mai em về đi giữa nắng hoàng hôn,
Ngắm mùa thu dịu dàng trên phố cũ.
Những con đường thân quen giờ rất lạ,
Bước ngập ngừng em có nhớ bâng khuâng?
Anh ở nơi nầy thị trấn buồn tênh,
Chiều phố huyện mập mờ sương khói.
Vắng bầu bạn quen dần năm tháng đợi,
Đời quẩn quanh bên dáng núi chơ vơ.
Anh bây giờ vẫn tập tễnh làm thơ,
Những vần thơ xưa vụng về gượng gạo.
Anh bây giờ có khi buồn rạc gáo,
Cõi nhân gian còn lắm chuyện eo sèo.
Mai em về qua Dãy phố buồn thiu*,
Thương quê mẹ một thời binh lửa.
Từng lớp người lên đường đi tứ xứ,
Bây giờ phiêu tán tận phương nao?
Mai em về đồng vọng giữa trời cao,
Buồn làm chi bao mối tình đã lỡ.
Dòng sông êm vẫn bốn mùa thương nhớ,
Em về đi em bến đợi trăng chờ
NGUYỄN VĂN LONG

*Dãy phố buồn thiu hay"con đường không vui" (la rue sans joie) :
đoạn đường trên quốc lộ 1 ngang qua Diên Sanh do người Pháp
đặt tên trong chiến tranh, binh lính Pháp thường hay bị phục kích ở đây.

------------

CHIỀU TRÊN SÔNG LA NGÀ


Chiều trên sông soi nghiêng mờ đỉnh núi
Thuyền êm xuôi sông vắng nước lên rồi
Chiều xuống muộn hoa bằng lăng tím ngắt
Lục bình trôi xanh thẳm, lục bình trôi
Sông La Ngà bao đời nay vẫn thế
Vẫn hai mùa mưa nắng đục trong
Khi cạn khi sâu lao xao gợn sóng
Con nước lên cao con nước xuôi dòng
Ta hơn nửa đời làm hàn sĩ
Đã từ lâu xa lạ phố phường
Nợ áo cơm nhiều khi thẹn mặt
Đêm lều tranh uống rượu ngắm trăng suông
Đôi khi thơ thẩn tìm quanh quất
Cảm khái làm thơ chẳng bỏ sầu
Xem ra thiên hạ lòng không chật
Thôi cũng đành xong chuyện bể dâu
Ta bỗng nhớ dòng sông tuổi nhỏ
Sáng hồn ta một thuở trăng chờ
Có nắng về hoa cười mắt biếc
Em tới trường áo luạ mùa thu
Ta đơn độc giữa một trời sông nước
Ngắm hoàng hôn mây trắng ngang đầu
Chiều trên sông La Ngà buồn hiu hắt
Dòng sông xưa ai biết chảy về đâu?

1988

 

 

 


Email : ctctkhoa4@yahoo.com