Đây thời gian cùng người ngừng lại
Nghe ngàn thông bày trải chuyện xưa
Bên vừng đá phủ rêu mờ
Linh hồn thiên cổ vẩn vơ cõi trần

THƯƠNG ÔI !

Đại Học Chiến tranh Chính Trị, nghe bao tình thương tiếc cho đến hôm nay
Gia đình Nguyễn Trãi Ức Trai, nhớ mấy cảnh xót xa những từ thuở nọ !
Đều hay số mệnh này yểu,
Mới biết phận danh ấy thọ

NHỚ BẠN XƯA !

Ái hữu thiết tha !
Lan chi gắn bó !
Sách in hình, thoảng sáu tân khoa
Đèn tựa bóng, soi nghìn cổ độ
Tiếng chuông rền mở rộng đường mây
Lời quốc gọi nêu cao mộng gió
Từ tranh thủ nhân tâm, núi Ấn sông Trà , Quảng Ngãi tiểu khu
Đến kiện toàn cải tiến , sông Hậu núi Sam, Miền Tây lãnh thổ
Mình đồng da sắt, không màng nắng gội sương phơi
Dạ đá gan vàng, chẳng ngại bèo trôi sóng vỗ.
Chí tang bồng ngang chốn quan san
Lòng anh dũng dọc nơi hiểm cố
Tư Nghĩa , Nghĩa Hành, Mộ Đức,Đức Phổ,Bình Sơn , Sơn Tịnh : Quyết một lòng xông ra chốn beo
Cần Thơ , Sa Đéc, Mỹ Tho, Đồng Tháp , Châu Đốc , Bạc Liêu, Kiến Hoà : Cùng dốc trí xục vào hang hổ
Xem chết như không
Cầu an chẳng có
Bút thép phục hoá trời chung .
Lòng son khai hoang đất cũ .
Văn chương tiêu hồn địch ! đính quân công tưởng lục dưới cờ đây
Võ nghệ diệt xác thù ! gắn anh dũng bội tinh trên áo đó
Thân tráng sĩ gẫm lại mấy cơ duyên
Dòng tiết tháo biết đâu là mệnh số
Quê nhà chia ly, cái sinh không cái tử cũng là không
Đất khách tao phùng, phận thủy có phận chung sao chẳng có

THAN ÔI !

Trời Việt vận ra đám mây đen
Nước Nam tràn vào cơn sóng đỏ
Để sớm thả hoa trôi
Cho chiều buông lá đổ

Nguyễn ngọc Ánh: bảng lảng dưới những cụm mây che
Bùi văn Huế : dập dồn theo từng cơn sóng vỗ
Nguyễn tấn Thạnh khuấy nước làm mưa
Trần tiến Dũng chọc trời ra gió
Nguyễn hồng Thảo, nhịp trống dồn hoa lên cánh đồng xanh
Diệp Nguyên Dũng, điệu kèn giục lá xuống sườn núi đỏ

Xông pha mấy trận dựng quê cha
Vùng vẫy một phen xây đất tổ
Bụi trần mờ mịt lỡ giữa dòng đời
Không gian thâm u cùng trong lá số
Đã thăng hoa há nào nơi tẻ nơi vui !?
Vốn nổi tiếng sao lại chốn tươi chốn rũ !?
Phận tị nạn chưa kịp gác gió gài mây
Danh tự do đã dậy ngàn cây nội cỏ

Nguyễn gia Trung - Đặng việt Luân- Phạm tiến Đức: hồn muôn thuở, gió ẩn rừng che
Vũ ngọc Anh- Lữ Chí - Thái văn Hùng: khí nghìn thu , trăng soi sóng phủ
Vẻ hoa héo hắt cài mây
Lệ nến rưng rưng lùa gió
Nguyễn văn Thuật,- Pham văn Tam - Nguyễn văn Lân - Phan minh Chánh : Hồn bảng lảng trong chiều sương khói sóng cho trọn tấm hình hài
Trần ngọc Tường -Huỳnh Phước Thành - Phùng vạn Thông : Khí vẩn vơ ngoài gió sớm mưa chiều để cam lòng phế phủ
Nguyễn văn Nhiều, Võ Trúc Lâm , Đào Vân, Lê Bào : Hồn lạc xứ người trong chân mây mờ mịt với sớm đèn lu
Nguyễn văn Mót- Phan Loan- Kim Ly : Khí sa quê mẹ dưới cánh gió lạnh lùng cùng chiều lá đổ


CHÚNG TÔI NAY !

Bâng khuâng kẻ khuất người còn
Man mác tình xưa nghĩa cũ
Đã cảm thông nên có ý mời
Nếu tinh anh hãy nghe lời ngỏ
Sinh ký tử quy
Đồng cam cộng khổ
Xác tại quê người
Hồn về đất tổ
Cùng nén hương thơm
Với hàng nến tỏ
Hãy theo cơ huyền diệu thăng trầm
Phải cùng kiếp tái sinh rực rỡ
Cho hương thơm xua đi đám mây đen
Để lứa sáng xoá tan làn sóng đỏ

Thượng hưởng !

 

tác giả Nguyễn gia Hưng

Xin bấm vào đây để xem danh sách bạn bè đã nằm xuống (Ng xuân Thu tổng kết) : The Ones Who Fade Away

Bổ túc: Thêm hai bạn đã ra đi..

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Email : ctctkhoa4@yahoo.com